|
Thưa quý thân hữu,
Tối hôm Thứ Tư Lễ Tro 21
tháng 2 năm 2007 đang khi làm việc tôi chợt thấy hình phản
chiếu trên tấm kính đeo mắt, một trong những tấm kính tôi thường đeo
.
Lúc đầu tôi nghĩ đây là
một sự tình cờ nhưng sau cho một số thân hữu xem thì ai ai
cũng nói đây là hình Ðức Mẹ. Ðức Tổng Giám Mục
Portland của tôi đã biết và ngài nói đây là một " Personal
blessing" cho tôi. Tôi không muốn giữ cho riêng mình. Hôm nay
là ngày Mother's day va ø ngày mai 13 thanùg 5 năm 2007 kỷ
niệm ngày Ðức Mẹ hiện ra lần đầu tiên tại Fatima tôi muốn chia xẻ
cùng quý vị.
Xin Ðức Mẹ mãi cầu bầu cho
tất cả
chúng ta.
Phó Tế Vũ Thành An
Ngày 12 tháng 5 năm 2007
Portland,
Oregon, Hoa Kỳ.
Hình là phản chiếu ánh sáng
từ trong cấu trúc của tấm kiếng. Phải đứng dưới một ngọn
đèn mạnh, ánh sáng trắng mới thấy được. Có thể xem được
từ cả hai mặt của tấm kiếng. Ðôi khi hình như có đổi mầu.
Có hai mầu rõ nhất: Áo chùm từ đầu xuống chân tỏa ra
một vòng hào quang mỏng mầu tím hay mầu hồng. Trên đầu
trùm xuống cổ và vai một chùm hào quang rộng lớn hơn, mầu
xanh, phủ trên chùm hào quang đó lại một vòng hào quang
mầu tím, rồi một vòng hào quang mầu xanh nhạt hơn và ngoài
cùng là vòng hào quang mầu tím hay mầu hồng. Có hai đường
dọc xuống chấm đất, thẳng, thanh và mỏng giống như xâu
chuỗi. Vạt áo như bay bay. Hai tay như chắp lại





Xin
ÑÖÙC MEÏ PHUØ HOÄ GIA ÑÌNH THAÙNH TERESA:
Ngöôøi Giaø Coâ Ñôn & Thai Nhi Voâ Toäi

Hoïa syõ Taâm veõ theâm vaøo

Hai böùc tranh döôùi laø taùc phaåm phoùng
taùc cuûa
Nöõ Hoïa Syõ Boäi Traân
Boitran.com




Ðã có dấu hiệu nhiều sự
lạ liên quan đến mắt kính:
Chuyện ở giáo xứ Thanh Thủy – Giáo phận Thanh hóa
Bà
Mai Thị Dung được bớt bệnh Ung Thư.
Một lần đến xứ Thanh Thủy đã để lại trong chúng tôi bao
nhiêu kỉ niệm về mảnh đất cuối tỉnh Thanh Hóa này. Ơû nơi
đây, có những con người một đời lam lũ mà không đủ ăn,
đủ mặc. Một giáo xứ có thể nói là nghèo nhất của Giáo
phận Thanh hóa hiện nay. Ða phần người dân ở đây là làm
nghề nông, vì thế đời sống của họ chật vật cộng với thời
tiết thất thường, mất mùa liên miên lại càng làm cho đời
sống người dân ở đây trở nên khó khăn hơn. Chính vì thế
khi qũy gạo của gia đình Têrêxa bắt đầu được hình thành
chúng tôi đã chú ý đến giáo xứ này và hiện tại giáo xứ
Thanh thủy có 53 người được hưởng trợ cấp gạo từ quỹ gạo
của gia đình Têrêxa. Trong đó có bà Têrêxa Mai Thị Dung.
Năm nay bà đã 57 tuổi hiện tại bà đang sống ở xóm Thanh
thủy, thôn Giảng Tín, xã Trúc Lâm, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh
hóa. Bà Dung sinh được năm người con, một trai và 4 gái.
Cuộc sống của bà cũng như bao người dân khác, lam lũ vất
vả để có bát cơm manh áo nuôi các con ăn học. Nhưng
một căn bệnh quái ác đã ập xuống với bà, đó là căn
bệnh ung thư di căn. Bà đã phải mang căn bệnh này hai năm
nay. Căn bệnh
này
đã hành hạ làm thân xác bà đau đớn, mất ăn mất ngủ và
phải nằm liệt giường. Tất cả mọi sinh hoạt cá nhân đều
phải do người khác giúp bà. Trong chuyến thăm Thanh hóa của
thầy phó tế Vũ Thành An. Thầy đã đến giáo xứ Thanh Thủy
để đi thăm những người đang được hưởng trợ cấp gạo. Khi
thầy đến nhà bà Têrêxa Mai Thị Dung, thầy thấy cảnh tượng
bà Dung nằm co cóp trên giường, sau vài phút hỏi thăm về
bệnh tình của bà thầy phó tế Vũ Thành An đã quỳ xuống,
cầm tay bà và cho ba cầm mắt kính có hình Ðức Mẹ hiện trong
đó và cầu nguyện cho bà. Sau khi cầu nguyện cho bà bệnh
tình của bà đỡ rất nhiều.
Dù
trước
đây (8 – 3 – 07) khi
thầy chưa
đến thăm, bà vẫn nằm liệt giường và đã phải mời cha xứ
Phêrô Ðỗ Trọng Khải đến Sức Dầu. Sau khi thầy phó tế Vũ
thành An rời Thanh hóa chúng tôi đã nhận được nhiều thông
tin về tình hình sức khỏe của bà. Ðiều này đã làm cho
chúng tôi xúc động, và ngày 9-4-07, cha Antôn Vũ Ðức Tú
cùng với mấy chị em trong gia đình Têrêxa Thanh hóa đã đến
thăm và xác minh sự thật: hiện tại bệnh của bà Têrêxa
Mai Thị Dung đã đỡ rất nhiều, bà ăn được nhiều hơn, nhất
là bà có thể đi lại và tự lo mọi sinh hoạt cá nhân. Tất
cả những điều này chỉ có ơn Chúa mới có thể làm được.
Chúng tôi xin gửi đến quý vị câu truyện này không
ngoài mục đích để cùng quý vị tạ ơn Chúa và Ðức Mẹ, xin
quý vị tiếp tục cầu nguyện nhiều hơn nữa để bà Têrêxa Mai
Thị Dung được hoàn toàn khỏi bệnh.
21
tháng 4 năm 2007
Một
vài chi tiết về trường hợp bà Mai Thị Dung:
Hôm 8
tháng 3 tôi đến thăm bà Mai Thị Dung có cầm mắt kính co ù
hình Ðức Mẹ cầu nguyện cho bà. Ngay sau chừng một vài phút
cầu nguyện tôi có hỏi bà:
-" Ba øthấy thế nào?."
Bà tra
û lời : " Cảm thấy dễ chịu, bớt đau."
Rời
khỏi nha ø bà tôi có nói cha Ðỗ Trọng Khải Chánh Xứ Thanh
Thủy theo dõi dùm trường hợp của bà Dung. Chưnøg một
tuần sau cha Khải có gọi điện cho cha Vũ Ðức Tú Chánh Xứ
Sầm Sơn là người nhà bà Dung co ù ra báo cho cha Khải biết
là bà đã bớt đau đớn được 7 ngày rồi. Thứ Tư tuần Thánh 4 tháng 4
cha Khải có gặp cha Tú va ø báo tin la ø bà Dung đã đưnùg
dậy đi lại được. Ngày 9 tháng 4 cha Tú đã cùng chị em trong
Gia Ðình Teresa Thanh Hoá đến thăm bà Dung và đã có bài
viết xác nhận trên.
Phó Tế
Vũ Thành An
21
tháng 4 năm 2007

Bà Mai Thị Dung chụp tháng
4 năm 2007

Vài
cảm nghiệm sau khi xem kiếng co hình Ðức Mẹ:
Tâm thân mến!
Ðêm vừa rồi 16 .03 Chị
diễm phúc được Thầy Vũ Thành An cho đem cái kiếng mắt của
Thầy mà Ðức Mẹ hiển thị trên đó về cho má chị xem.
Hôm
Chúa Nhật Thứ I Mùa Chay, nhằm ngày 25.02.2007 Thầy gọi
điện báo tin Chị: “ Thầy có tin vui. Hôm Thứ Tư Lễ Tro Thầy
nhìn thấy trên kiếng mắt của Thầy, có hình Ðức Mẹ. Ban đầu
Thầy chưa biết thế nào, nên nhờ những người chung quanh xem
dùm, thì ai cũng nói đây là hình Ðức Mẹ. Có một người Mỹ
trong 5 người Thầy nhờ xem, người ấy nhìn rồi bật khóc và
nói đó là Ðức Mẹ. Thầy vui quá…”
Chị có
hỏi Thầy: “ Ðức Mẹ hiển thị trên kính phải hay trái?” Có
lẽ Thầy mừng quá nên trả lời liền: “ trái”. Nhưng sau đó
Thầy gửi email cho Chị nói: “ Hình Ðức Mẹ bên kiếng phải
của Thầy”.
Tâm ơi!
Khi biết tin này Chị tin chăc chắn là Ðức Mẹ đã thương yêu
Thầy An cách đặc biệt. Vì khi còn ở trong tù, khổ đau đầy
ứ cả xác lẩn tinh thần, thì lúc bấy giờ chính Mẹ thương
yêu của chúng ta đã đưa đôi tay hiền mẫu ôm lấy Vũ Thành
An vào lòng để yêu thương vỗ về và chuẩn bị - con người -
này cho Thiên Chúa sau này trong việc vĩ đại nào đó mà lúc
bấy giờ không ai có thể nghĩ ra được.
Ngày
02.03.2007 Thầy về tới Hà Nội. Biết thầy về rồi, Chị cứ
mãi ngóng trông đến ngày 16.03 để Thầy về tới Sàigòn,
được gặp Thầy thương kính và chiêm ngưỡng Ðức Mẹ quý yêu!
Lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng Mẹ trên mặt kính phải
của Thầy, Tâm biết chị thế nào không? Trái tim đập liên
hồi… một niềm cảm xúc từ dâu đến, nghe như Ðức Mẹ đang
hiện ra trước mắt mình, và rồi chung quanh hình dáng Ðức Mẹ
có những màu: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím . . . từ
từ nhòe đi! Nước mắt ứa trào, không tài nào ngăn lại
được. Ðây rồi, Ðức Mẹ trong tầm tay của mình! Còn hạnh
phúc nào hơn! Chị nhờ Thầy đặt tay trên đầu cầu nguyện cho
mình, trong Nhà Nguyện nhỏ xíu tại Trụ Sở Tôn Thất Tùng.
Chị
không nghi ngờ gì hết, mà tin là Ðức Mẹ muốn gởi một
thông điệp gì đây để ân thưởng cho Thầy An đã tin yêu và
kính mến Ðức Mẹ bằng cả cuộc đời mình. Từ những năm qua,
làm việc với Thầy, Chị biết rõ lòng Thầy thật quảng đại
với hết mọi người. Chị không cần khoa học nào chứng minh
có thể làm được như vậy hay không trong một trường hợp như
thế, mà Chị cứ tin: đây là Ðức Mẹ tỏ ra hài lòng vì những
việc Thầy An đã làm và đang làm. Cũng như Mẹ sẽ bảo bọc
chở che và ủng hộ Thầy An đến cùng. Mẹ sẽ đổ tràn vạt
áo Thầy An những ơn của Mẹ, để thông qua Thầy những con
người khốn khổ được cứu nguy và được an vui.
Tối
hôm đó, Thầy cho chị cầm về nhà. Má chị biết Chị sẽ mang
Ðức Mẹ về, nên ở nhà mấy bà cháu đọc Kinh trước. Khi nhìn
thấy Ðức Mẹ trong kiếng, má chị bật khóc.
Hai đứa
em, hai đưa cháu, hai người bạn trong Ca Ðoàn, tất cả đều
sụp quỳ và đọc Kinh để xin Ðức Mẹ cho thấy. Mọi người đều
hết sức vui mừng tin chắc chắn : Ðức Mẹ đang làm phép lạ
đây. Ðức Mẹ đang hiện diện thật đây rồi!
Phần
chị, trước đó, hay bị đau ngang thắt lưng, đau không chịu nổi,
phải dán thuốc dán nhờ bgười bạn bên Mỹ gởi về, loại
thuốc dán thật nóng, chớ Salonpas bên này không ăn thua.
Bữa nào chị cũng dán đầy một lưng, không dám lại gần
người khác sợ người ta bị mùi. . . Nhưng sau lần Thầy cầu
nguyện với Ðức Mẹ, chị lại quên không còn nhớ lưng mình bị
đau nữa. Diệu kỳ chưa!
Hôm nay
31.03 chị nói tiếp:
Cho
đến hôm nay chị cũng không còn đau lưng, có mệt mỏi nhiều
vì những lo toan trong mấy tuần trước, có buồn ngủ thôi,
nhưng đã ngủ đủ rồi. Chị nói về Ðức Mẹ trong kiếng Thầy An
nữa đây.
Chị
nhìn thấy hình dáng Ðức Mẹ có đội mão triều ( hơi mờ).
Những màu sắc bao quanh Ðức Mẹ là bảy sắc Cầu Vòng trên
trời. Phía trái trong tà áo Ðức Mẹ có một chỗ phùng ra.
Người thì nói đó là ngọn cây sồi, chị Ðại Hiệp thì nói
Thầy An trong đó, kẻ lại nói: các thai nhi . . . Còn Tâm,
có nhận xét gì nói chị nghe! Chị không nghĩ như mọi người,
nhưng suy nghĩ hoài mà chưa thấy mình muốn nói làm sao, nên
chưa dám nói gì hết về chi tiết này.
Tối
nay lên mạng gặp hình Ðức Mẹ Tâm chụp được trong kiếng của
Thầy, mừng quá chị mở xem từng tấm hình. Chị sung sướng như
hôm nọ mà chính tay mình cầm cái kiếng nghiêng qua nghiêng
lại để xem cho rõ vậy. Ðến hình thứ 5 thì ôi thôi mừng
khôn tả vì Ðức Mẹ có mắt mũi đẹp tuyệt vời thế này.
Chạy đi kêu chị Trung, kêu mọi người chung quanh lại xem Ðức
Mẹ quá đẹp, hay Ðức Mẹ đang dần lộ ra cho chúng ta chiêm
ngưỡng đây. Mừng quýnh lên, chụp điệân thoại điện cho Tâm
hỏi tại sao Ðức Mẹ lại. . . Thì ra, Tâm thêm vào đó. Hay,
hay lắm!. Chị đã nói với Thầy: “ Ðể y như mình nhìn thấy
được thì mới quý, chứ người ta phịa ra là mất giá trị ngay.
Vì Ðức Mẹ chỉ muốn mình chiêm ngắm Mẹ đến mức độ này thôi,
nếu Ðức Mẹ muốn gì nữa Mẹ sẽ làm. Còn bây giờ Ðức Mẹ
của Thầy An là như thế. . .”
Tâm là
họa sĩ, chuyên làm đồ họa vi tính, vẽ vời cũng quá siêu.
Vậy khi chụp được ảnh như thế trong kiếng mắt Thầy An, Tâm
nghĩ gì? Nói thế nào với cái hình mình chụp được? Có thấy
run tay khi cầm máy ảnh bấm? Khi mà trường hợp hình như độc
nhất vô nhị? Có nhìn ra đấy là dáng dấp của Mẹ Maria mà
từ thuở nhỏ, chúng ta đã in sâu vào tâm khảm mình: Mẹ
Maria đó không?
Phần
chị, chị đã tin chắc chắn trăm phần trăm là Ðức Mẹ hiển
thị trên kiếng của Thầy là vì muốn tỏ ra cho Thầy biết: Mẹ
đã hài lòng về lòng Bác Aùi của Thầy An, cũng như Mẹ củng
cố niềm tin của Thầy nữa như lời Ðức Oâng Phan Văn Hiền
bên Rôma nghĩ và nói với chị: “ Ðức Mẹ củng cố Niềm tin
Thầy”. Hay như chị đã nói ở trên: Ðức Mẹ thưởng Thầy An
một món quà vô vàn quý báu mà trên đờì này dù ai có
bạc núi, vàng kho cũng không thể nào mua được.
Ðây là
những gì chị muốn nói sau khi đã suy nghĩ cầu nguyện. Tâm
hồi âm chị nha!
Thân
mến chào.
Marthe
Tuyết Hồng
Cái Nhum ngày
27-03-2007
Kính thưa
Thầy,
Con kính thăm
được vui mạnh trong tình yêu Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh.
Như Thầy đã
hỏi ý, con xin chia sẻ với Thầy cảm nghiệm của con về hình Đức Mẹ
hiện ra trên kính đeo mắt của Thầy.
-
Điều đầu tiên khi nghe nói về hình Đức Mẹ trên kính của Thầy
con muốn xem có phải thật sự đó là một hình ảnh tự nhiên hay là có
những thủ thuật gì chung quanh đó không? Nhưng sau khi quan sát rất
kỹ lưỡng con không thấy gì, đó chỉ là một mắt kính trong suốt như
bao mắt kính khác, chiếu qua ánh sáng mặt trời cũng chẳng thấy gì,
chỉ thấy được hình khi xem dưới đèn bàn của Thầy.
-
Đó là một dạng hình được phát họa bằng 7 mầu của ánh sáng,
qua dạng hình đó (một người nữ với áo choàng dài đang đứng chắp tay
với hào quang trên đầu họa nét bằng 7 màu ánh sáng, và tất cả hình
ảnh đó cũng được bao bọc bằng những màu sắc ánh sáng) những ai có
đạo Công Giáo phải hiểu ngay đó là hình ảnh của Đức Mẹ.
-
Đây là một sự lạ!, con đã có những suy nghĩ về hình ảnh nầy (với
những hiểu biết ít oi của con về quang học): 1) Hình ảnh nầy với
khoa học ngày nay chắc người ta có thể làm được, nếu
người ta làm một cái kính theo một cấu trúc hoặc với những độ dầy
mỏng của kính như thế nào đó, theo những hình ảnh được phác họa thì
khi nhìn dưới ánh sáng có thể hiển hiện ra hình ảnh như vậy, 2)
nhưng để làm như thế chắc phải thật công phu và mặt kính sẽ có những
độ dày mỏng không đều nhau, 3) và nếu có thể thấy được những màu sắc
như thế thì dưới những độ sáng nào khả dĩ có thể thấy được thì hình
ảnh sẽ hiện lên. Nhưng ở đây mặt kính thật là phẳng, trong suốt và
hình ảnh chỉ có thể thấy được dưới một mức độ ánh sáng nào đó, nhìn
dưới đèn bàn của con có ánh sáng trắng hơn và nhìn dưới ánh sáng mặt
trời thì lại không thấy gì cả!!! Như vậy chắc không ai bỏ giờ để
làm mắt kính như thế, và chắc cũng không ai có thể làm được!!!
-
Nhưng tối hôm đó ngày 20-3-2007 khi nghe những lời Thầy chia
sẻ với chúng con về tâm tình của Thầy đối với Mẹ Maria: Thầy bảo
rằng đã có những phép lạ Mẹ hiện ra khuyên nhủ con cái Mẹ, có những
nơi có dấu hiệu Mẹ khóc bằng nước mắt máu. Thầy biết rằng Mẹ chắc
phải buồn lo cho con cái Mẹ nơi gian trần nầy nhiều lắm, thế nhưng
Thầy vẫn mong ước được “một lần trông thấy Mẹ cười” được “một lần
trông thấy Mẹ vui”, Thầy đã chia sẻ tâm tình nầy bằng bài hát mà
Thầy đã sáng tác. Qua những diễn tả của Thầy con cảm nghiệm được là
Thầy đã kính mến và yêu thương Mẹ Maria rất nhiều, bởi vì đó là
những tâm tình thật tế nhị mà một người con yêu Mẹ và quan tâm thật
tình đến Mẹ mới nghĩ đến. Và không có lý do gì để những ước mơ thật
đơn sơ, thật bình thường đó lại không thể được Mẹ nhậm lời …!
-
Qua hình ảnh của Mẹ thấy được trên kính con có những suy nghĩ:
1) hình ảnh Mẹ được bao bọc trong ánh sáng 7 màu như thế có phải để
nói lên rằng Mẹ đang sống trong vinh quang, và như thế cho con nghĩ
rằng Mẹ đang vui, Mẹ đang cười. 2) Không thấy rõ được mặt Mẹ, chỉ
thấy có dáng hình, bởi vì cách thức Mẹ tỏ ra nầy (có thể nói là nó
đặc biệt, vì từ trước đến nay những phép lạ xảy ra thì người ta chỉ
thấy và sau đó kể lại, hoặc những sự kiện lạ thì được phát hiện từ
những tượng Mẹ có sẵn, người ta không nắm bắt được một hình ảnh rõ
ràng về Mẹ như chụp hình, quay phim) người ta có thể nhìn thấy xem
xét rõ ràng, nhưng không nhìn được khuôn mặt Mẹ bởi vì khuôn mặt
thần linh của Mẹ không thể được diễn tả bằng một hình ảnh rõ ràng
trên thế gian nầy, hay nói đúng hơn không một hình ảnh thế gian nào
có thể diễn tả đúng thật về Mẹ, vì thế ở đây chỉ có thể thấy bóng
hình của Mẹ thôi!
-
Con cũng xin kể với Thầy con cũng hân hạnh được chia sẻ ơn lạ
của thầy. Khi Thầy nói con cho Thầy biết cảm tưởng con cũng cảm
thấy phân vân, hình ảnh thấy thoáng qua rồi con đâu có còn gì để nói,
nên con mới xin phép Thầy cho con được đem kính vào trong phòng để
xem kỹ hơn, và con nghĩ tốt hơn là mình nên chụp lại mới nhớ được.
Con đã lấy máy ảnh ra chụp nhưng 3,4 lần mà chẳng thấy gì, con buồn
trong bụng và nói rằng như thế nầy chắc không biết gì mà nói, thôi
thì xin Mẹ nếu Mẹ muốn thì cho con chụp được hình của Mẹ. Con đã
vừa đọc kinh Kính mừng vừa chụp tiếp, tất cả là 9 lần với nhiều góc
độ khác nhau. Đến chiều mới có dịp mở máy vi tính ra xem, thật là
rất mừng Thầy ạ, có một tấm thấy được hình Đức Mẹ, đó là tấm thấy 7
trong số 9 tấm. Con đã để kính ở trên bìa da đen của cuốn Sách
Thánh của con, những tấm kia thì ánh sáng chiếu xuống bìa da sáng
lên nhưng bức ảnh có hình của Mẹ thì ánh sáng gom lại trên mặt kính
và bìa da thấy hoàn toàn đen.
-
Đó là những điều con nhận xét và cảm nghiệm. Theo thiển ý
của con, đây có lẽ là sự đáp trả của Mẹ đối với tâm tình thiết tha
quý mến của Thầy đối với Mẹ, và Mẹ đã biểu lộ bằng những cách thế
của Mẹ… Nếu đã tin được những phép lạ Mẹ hiện ra với người nầy người
kia, những tình yêu Mẹ có với con cái Mẹ, những quyền năng Chúa đã
cho Mẹ thực hiện thì cũng không lạ gì khi Mẹ đáp trả tình yêu thảo
hiếu của Thầy đối với Mẹ như thế. Giữa một thế hệ mà người ta dần
quên mất đi những thực tại thần linh Mẹ lại không thể chứng tỏ được
sự hài lòng của Mẹ đối với những người yêu mẹ như thế hay sao!
-
Điều con rút ra ở đây là một câu trong bài hát đêm đó của
Thầy mà con không nhớ rõ nguyên văn: “Để Mẹ được vui, để Mẹ được
cười con phải có đời sống đơn sơ trong sạch, đừng làm gì lỗi tội mất
lòng Chúa để Mẹ phải khóc, để Mẹ phải buồn …” Những tâm tình con
thảo của Thầy đã làm cho Mẹ hài lòng … . nhắc nhở con phải biết
làm trọn bổn phận của mình đối với Chúa và Mẹ, con chưa yêu Chúa và
Mẹ cho đầy đủ, con vẫn tin tưởng Mẹ và biết Mẹ yêu con nhiều, nhưng
hình như con chưa đáp trả cho xứng đáng, con chưa cố sức làm những
việc tốt đẹp để Mẹ được vui, làm cho Mẹ cười, vẫn chưa cố gắng tránh
những lỗi lầm để Chúa và Mẹ phải buồn … Cám ơn Thầy đã đem đến cho
con những sự nhắc nhở …
-
Ai lại sẽ không tìm thấy hạnh phúc khi có được một Người Mẹ
để yêu và có một Người Mẹ tha thiết yêu thương mình!!!?
Kính thư,
Sr. Agnes
Loan,
Hội Dòng Mến
Thánh Giá Cái Nhum
|