CONSTITUTION

 

 

 

 

 

YÊU CHÚA

TIN TƯỞNG DẪN ÐẾN TÌNH YÊU

          Một khi chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa là lòng thương xót, chúng ta đến với Người với lòng tin tưởng. Tương tự, “sự tin tưởng dẫn đến tình yêu”. Giờ đây, lòng mến chính là linh hồn của Con Ðường Thời Thơ Ấu thiêng liêng, đúng y như nó là nền tảng và là nguyên tắc chỉ đạo của đời sống thiêng liêng và là phương tiện duy nhất qua đó tâm hồn có thể vươn tới sự hoàn hảo. Vì không có tình yêu chúng ta sẽ không có lòng trung thành hoặc không có lòng quảng đại cần thiết để đưa những cố gắng của chúng ta đến kết thúc thành công.

          Dòng Carmel luôn luôn khẳng định tính ưu việt của tnnh yêu, nhất là qua 2 nhân chứng nổi bật. Chị Thánh Therese Avila và Thánh  Gioan Thánh Giá. Chị Thánh Therese thành Lisieux đã chấp nhận tinh thần của Bề trên của mình cũng là điều tự nhiên thôi. Ðặc biệt Thánh Nữ rất ngưỡng mộ Thánh Gioan Thánh Giá, nhà cải cách dòng Carmel, mà những tác phẩm của Ngài luôn ở bên cạnh Thánh Nữ. Trong đó, Thánh Nữ đọc thấy rằng “chỉ có tình yêu mới có thể đáp trả lại tình yêu” và “điều quan trọng nhất là chúng ta lấp đầy đời sống của chính mình bằng những nghĩa cử yêu thương để linh hồn của chúng ta được nun đốt nhanh và mau mắn đến trước dung nhan Chúa”

          Những ý tưởng như thế tất nhiên phải có một ảnh hưởng thúc đẩy trên một tâm hồn yêu mến như tâm hồn của Thánh Nữ, vì từ những năm cuối đời Chị Thánh Therese khao khát được chiêm ngắm Chúa. Thật vậy, ngay khi làm quen với những đoạn văn nầy, Chị Thánh lập đi lập lại với chính mình để gia tăng tình yêu.

          Dù vậy, nếu cho rằng lòng mến của Chị Thánh chỉ do những nguồn gốc nầy là sai, vì Chị Thánh cũng có một nhận thức sâu sắc về các sách Tin Mừng. Trong đó Chị Thánh thấy Thiên Chúa bày tỏ chính Người là Tình Yêu cốt lõi; Chị Thánh thấy rõ rằng “Thiên Chúa là tình yêu” (1Ga 4, 16). Cũng trong đó Chị Thánh biết sự trải rộng tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta và kết luận rằng Tình yêu của Người là lòng thương xót toả xuống những khốn cùng của chúng ta để cứu chúng ta khỏi những khốn cùng đó. Như vậy Thiên Chúa đã hạ mình xuống cái hư không của chúng ta biến nó thành lòng mến nồng nàn dành  cho Người. Giống như Thánh Gioan Thánh Giá, sau khi có được nhận thức sâu sắc nầy, Chị Thánh đã hết lòng tận hiến cho công việc biến cuộc đời của Chị Thánh thành một hành động yêu thương trọn vẹn. Sau đó Chị Thánh viết Thiên Chúa đã chọn Chị Thánh một cách đặc biệt để Chị Thánh có thể tôn vinh Lòng thương xót bao la của Người.

LÒNG MẾN NẰM Ở TRUNG TÂM ÐỜI SỐNG TINH THẦN CỦA CHỊ THÁNH

          Niềm tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa thật sự là nguyên tắc cơ bản của cả đời sống tinh thần của Chị Thánh. Vì nó tuôn ra những đặc điểm căn bản. Nó phát triển trong tâm hồn của Chị Thánh một tình yêu nồng nàn làm cho cả cuộc sống của Chị Thánh  được sinh động. Nó gợi lên nơi chị ước muốn cao cả muốn hiến dâng thân mình như là một nạn nhân của lòng thương xót để đón nhận tràn trề tình yêu của Thiên Chúa – tình yêu mà nhiều người đã từ khước – và yêu mến Chúa bằng tình yêu của riêng mình.

          Tình yêu là cảm xúc trổi vượt những năm tháng đầu đời của một con người , đó là đặc tính mạnh mẽ của tuổi thơ. Ðứa trẻ yêu cha mẹ nó cách trìu mến và bày tỏ tình cảm của nó bằng nhiều cách duyên dáng. Ðây là lý do thêm vào cho việc dành cho tình yêu một chỗ nổi bật trong Con Ðường của Thời Thơ Aáu thiêng liêng.

          Trong nhiều bản văn Chị Thánh đã làm rõ vai trò quan trọng của tình yêu: “ Tôi hiểu rất rõ đến nỗi chỉ nhờ tình yêu chúng ta mới có thể hiến thân làm hài lòng Thiên Chúa được và tình yêu chính là cái mà tôi hằng ao ước. Khoa học tình yêu là khoa học duy nhất mà tôi ưa thích. Chị Thánh nói với Marie Guerin, người bà con của mình : ”Tôi biết không có cách nào vươn tới sự trọn lành hơn là nhờ lòng mến. Ðể yêu thương: trọn hảo biết bao khi trái tim của chúng ta được tạo nên để làm việc nầy. Ðôi khi tôi tìm một từ khác để sử dụng nhưng trong vùng đất lưu đày nầy, không có từ nào khác để diễn tả hay những rung động của tâm hồn chúng ta. Chúng ta đành phải giữ lại một từ : tình yêu. “Có liên quan đến cái tôi”, Chị Thánh nói với Leonie, người chị của mình, “Tôi thấy rất dễ dàng thực hành sự hoàn hảo vì tôi nhận thấy rằng chúng ta chỉ chiếm hữu được trái tim của Chúa GiêSu. Cuối cùng Chị Thánh tuyên bố với Celine: “Công trạng không nằm ở hành động hoặc cho đi nhiều. Nó nằm ở việc yêu mến nhiều. Tình yêu vưà là sức mạnh điều khiển và là mục tiêu của moị hoạt động của Chị Thánh. Vì nhìn vào những thuộc tính của Thiên Chúa qua lăng kính của lòng thương xót, Chị Thánh đã làm tất cả mọi sự vì lòng mến và chỉ vì lòng mến, “để làm cho Thiên Chúa, cho Chúa Giêsu vui lòng, niềm vui là Người được yêu”. “Làm cho Chúa Giêsu vui dễ dàng biết bao”, Chị Thánh viết cho Celine, “Chúng ta chỉ cần yêu mến Người, đồng thời quên đi bản thân mình.” Và viết cho Leonie: “ Nếu chị muốn làm Thánh, đó là mục đích dễ dàng, chỉ cần làm cho Chúa Giêsu vui, kết hợp mật thiết với Người.”

          Mặc dù mỗi nhân đức đều có lý do riêng của nó, Chị Thánh Therese thúc đẩy các hành vi đạo đức của mình bằng lòng mến. Chị Thánh khẳng định rằng Chị Thánh biết được phương pháp nầy do chính Chúa Giêsu : “Các vị linh hướng giúp người ta thăng tiến trong sự hoàn hảo bằng cách thực hiện rất nhiều hành vi hành vi đạo đức và họ có lý. Nhưng Vị Linh hướng của tôi  là chính Chúa Giêsu, Người  dạy tôi làm mọi sự bằng tình yêu. Dĩ nhiên Chị Thánh biết rằng các Vị Thánh làm việc thường vì vinh quang Thiên Chúa nhưng Chị Thánh nói rằng :”Tôi là một tâm hồn bé nhỏ và tôi lao nhọc chỉ để Người vui, tôi vui sướng để chịu đựng những đau đớn lớn lao nhất nếu chỉ để làm cho Người mĩm cười dù chỉ một lần.” Chị Thánh dồn hết năng lực mình có trong việc phục vụ tình yêu như đã rõ trong chính lời của Chị Thánh trong bài thơ Một Bông Huệ giữa buị gai : “ Khi trái tim xuân sắc của tôi bùng cháy bằng ngọn lửa mà chúng ta gọi là tình yêu, Người đến và đòi nó cho chính Người và chỉ mình Người thôi, Ôi chỉ có Chúa Giêsu thoả mãn được linh hồn con vì con cần yêu Người vô tận”. Chị Thánh cảm thấy đòi buộc mãnh liệt dành cho Chúa Giêsu tất cả tình yêu của mình đã được chau chuốt mạnh mẽ vì Người không những giữ Chị khỏi những tội trọng mà còn những khuyết điểm cố ý.

          Như Chị Thánh nói, Người đã tha thứ trước mọi khuyết điểm của Chị. Trong việc giữ chị khỏi mọi khuyết điểm ấy Chị Thánh thấy được bằng chứng tình yêu đặc biệt của Thiên Chúa dành cho Chị, và ý muốn của Chúa Giêsu là Chị phải yêu Người đến cuồng dại. Về phần mình, vì thấy rằng người ta yêu mến Chúa quá ít thậm chí cả những người đã tận hiến cho Người và “biết rằng Chúa Giêsu đang khao khát hơn nữa tình yêu hơn bao giờ hết,” Chị Thánh muốn đền bù cho Chúa về sự vô ơn của con người để làm cho đời mình trở thành một hành động yêu thương lớn lao, để yêu mến Chúa Giêsu “hơn là Người đã từng được yêu trước đây”.

          Trong thực tế, cuộc đời của Chị Thánh là một hành động yêu thương liên lỉ : “ Lúc trưởng thành” (Chị Thánh nói đến khoảng thời gian Chị Thánh được 5 tuổi) “ Tôi càng yêu Chúa hơn nữa. Tôi thường dâng cho Người trái tim của tôi. Tôi cố gắng hết sức để làm Chúa vui trong mọi hành động và thận trọng không bao giờ làm Người phiền lòng.

          Sự trọn hảo của những hành động nhỏ nhặt nhất, lòng mến sự đau khổ, lòng nhiệt thành nồng nàn yêu mến các linh hồn cũng như ký ức hồi tưởng sâu sắc của Chị Thánh đã giúp Chị kết hợp với Ðức Kitô trong mọi hoàn cảnh, đánh dấu mức độ lớn lao  lòng mến của Chị. Thường đây không chỉ là cảm xúc bén nhạy, dù đôi khi, dưới ảnh hưởng của cảm xúc, Chị Thánh đã có những đợt sóng tình yêu mà chị không có khả năng kiểm soát. Chị Thánh đã có những cảm nghiệm như vậy ngay trước khi vào dòng Carmel năm 1887. Trong nhiều dịp Chị Thánh được ban cho như vậy sau khi trở thành Nữ tu dòng Carmen.

          Trong khi hoàn tất bản thảo viết cho Mẹ Marie de Gonzague, Chị Thánh đã có một trong những cảm giác về lòng mến đã gợi lên để viết một trong những trang sách tuyệt vời nhất mà chúng ta có được:”Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết đó,” Chị Thánh thốt lên:”Con không bao giờ muốn yêu ai ngoài Chúa và con không tìm kiếm bất cứ vinh quang nào khác. Tình yêu của Chúa đã đi trước mặt con trong thời thơ ấu của con.

          Suy nghĩ nầy đã lớn lên trong con và giờ đây nó là một vực thẳm mà con không thể đo được chiều sâu. Tình yêu cuốn hút tình yêu. Tình yêu của con lao về phía Chúa. Con muốn lấp đầy vực thẳm đã cuốn hút tình yêu, nhưng nó không chỉ là một giọt sương lạc mất trong đại dương! Ðể yêu Người như Người yêu con, con phải vay mượn tình yêu của riêng Người , Ôi Lạy Chúa Giêsu của con, con thấy dường như là Người không thể lấp đầy bất cứ linh hồn nào bằng tình yêu nhiều hơn tình yêu Người đã dành cho con . . . Không, dưới thế này con không thể nhận được tình yêu nào bao la hơn tình yêu mà Người vui lòng đã ban tặng dư tràn trên con trong khi con không hề con công trạng gì.

          Trong một dịp khác, trong khi được Mẹ Agnes dìu đi trong vườn, Chị Thánh dừng lại nhìn một con gà mái nhỏ màu trắng dùng đôi cánh để ấp ủ những con gà con của nó, mắt Chị Thánh đẩm lệ và Mẹ Agnes nói với Chị Thánh: “ Con khóc à!” – “Con không thể trả lời Mẹ lúc nầy,” Chị Thánh trả lời, “Con quá xúc động.” Sau khi  trở về trạm xá Chị Thánh giải thích :”Con khóc vì con nhớ Chúa dùng hình ảnh so sánh đó trong Tin Mừng để giúp chúng ta tin vào tình thương của Người. Ðó là cách Người đối xử với con trong suốt cuộc đời con. Người đã giấu con hoàn toàn dưới đôi cánh của Người. Cách đây một phút con không thể tự chủ. Tim con trào dâng lòng biết ơn và lòng mến. Ðiều tốt lành là Người đã ẩn mình khỏi ánh mắt con và hiếm khi như vậy, qua những chấn song, Người cho con thấy hiệu quả lòng thương xót của Người.

          Những lời nầy cho thấy lòng mến của Chị Thánh lớn lao biết bao!

          Chị Thánh nói rằng những ao ước của Chị dành cho “việc tử đạo lớn lao”. Ðể thoả mãn ao ước lòng mến Chị Thánh muốn giữ cho đôi mắt của chị luôn luôn cố định vào Lời Chúa, “Phượng Hoàng mà Chị chiêm ngưỡng” và ở lại dưới sự say mê trong ánh nhìn của Người. Chị Thánh năn nỉ Người hãy xà xuống con mồi của Người và đem đến Lò Lửa Tình Yêu, dìm chị trong lò lửa ấy muôn đời. Dù vậy, Chị Thánh còn nói thêm rằng Chị không thấy rõ lắm chị sẽ có gì nhiều hơn sau khi chết so với cái Chị đã có. “Tôi biết” Chị Thánh nói “bao lâu khi còn ở thế gian tôi đã kết hợp với Người thì tôi đã hoàn toàn ở cùng Người” Do đó Chị Thánh tuyên bố rằng một ngày nào đó nếu Chị không đạt đến lòng mến cao hơn mà Chị mong mỏi, Chị sẽ nếm nhiều sự ngọt ngào trong cuộc tử đạo và cuồng si  khi còn ở dưới thế hơn là Chị sẽ vui hưởng ánh sáng của Quê Trời.

          Lòng mến của Chị Thánh Therese đối với Chúa đã có tất cả những phẩm chất mà một linh hồn có thể ao ước. Chị Thánh yêu bằng tình yêu riêng biệt và trọn vẹn nhất. Ðó là tình yêu tinh tế, dịu dàng, quảng đại và vô vị lợi nhất.      

TÌNH YÊU RIÊNG BIỆT CỦA CHỊ THÁNH

          Trước hết, không có tình yêu nào khác chạm đến trái tim của Chị Thánh ngoài tình yêu  Chúa Giêsu đã chiếm hữu trái tim chị một cách trọn vẹn. Ngay khi còn rất trẻ Chị có một ước muốn mãnh liệt là không yêu ai ngoại trừ Thiên Chúa, không tìm kiếm bất kỳ niềm vui nào ngoại trừ nơi Người. Chúa Giêsu là “ người bạn duy nhất mà Chị Thánh yêu mến; Người là tất cả của Chị”

          “Chúa Giêsu” Chị Thánh hát “ Chỉ mình Người mới thoả mãn được tim con. Không gì có thể quyến rũ được con. Người là tình yêu duy nhất của con.” Tình yêu duy nhất của Chị Thánh dành cho Ðức Kitô chính yếu là kết quả của việc rước lễ lần đầu của Chị Thánh và nó tiếp tục phát triển mạnh hơn với thời gian. “Khi Chúa Giêsu đưa tôi đến bến bờ hạnh phúc của dòng Carmel,” Chị Thánh viết một vài ngày trước khi vào dòng, “Tôi sẽ tận hiến hoàn toàn cho Người vì tôi chỉ muốn sống cho Một mình Người mà thôi.

          Dù vậy, khi Chị Thánh vào tu viện, với trái  khao khát tình yêu đã cảm thấy cô đơn và lạc lỏng. Theo bản năng, Chị Thánh hướng về Mẹ Bề Trên (Mẹ Marie de Gonzague) nhưng hiểu được hiểm hoạ là Chị sẽ quá gắn bó với Bề Trên của Chị, lập tức Chị Thánh dằn lại những cảm xúc vì Chị biết rằng Chúa Giêsu muốn Chị dành cho riêng mình Người: “Người biết rõ rằng nếu Người cho tôi chỉ một cái bóng  hạnh phúc thôi, tôi sẽ quyến luyến nó bằng hết sức mình và hết khả năng của tim tôi:”

          Trong suốt cuộc tĩnh tâm trước khi mặc áo dòng, Chị Thánh xác định lại cương quyết của mình:”Vì tôi không tìm đâu ra bất kỳ thụ tạo nào có thể thoả mãn được trái tim tôi, tôi muốn dành tất cả cho Chúa Giêsu. Tôi sẽ không dành một mảy may tình cảm cho bất kỳ vật thụ tạo nào”.

          Trong ngày tuyên khấn, để cho khuynh hướng nầy là trọng tâm cho của lễ toàn thiêu, Chị Thánh đặt trong tim mình lời nguyện sau đây:”Lạy Chúa Giêsu, Ước gì con không bao giờ tìm kiếm bất kỳ ai ngoài một mình Chúa mà thôi! Ước gì mọi tạo vật đều vô nghĩa đối với con và con cũng không là gì đối với chúng. Ước gì Chúa Giêsu là tất cả của con!”

          Sau đó Chị Thánh đổi mới quyết định là chỉ yêu một mình Ðức Kitô với sự sốt mến nồng nàn đã ràng buộc Chị với Người mạnh mẽ và trọn vẹn như thế nào qua câu:  “Chúng ta không để bất kỳ điều gì trong lòng ngoại trừ Chúa Giêsu,” Chị Thánh viết cho Celine. Và với Mẹ Agnes:”Mẹ biết Người mà con yêu mến và ø Người là Ðấng duy nhất con muốn làm vui lòng,” “Chỉ mình Chúa Giêsu, không ai ngoài Người. Hạt cát nầy quá nhỏ. Nếu nó muốn đặt bất kỳ ai bên cạnh Người trong tim nó, sẽ không có chỗ cho Chúa Giêsu.”

TÌNH YÊU VÔ VỊ LỢI CỦA CHỊ THÁNH

          Sự quên mình hoàn hảo nhất đánh dấu tình yêu  của Chị Thánh với Chúa vì Chị Thánh yêu Người như bản thân người đã là: Sự trọn hảo và Lòng mến vô biên. Lòng mến Chúa lan toả khắp tâm hồn Chị Thánh với một lòng biết ơn vì Chúa đã ban cho chúng ta trong việc chuẩn bị cho chúng ta hưởng hạnh phúc đời đời với Người bằng cách ban Người Con duy nhất trở nên một người như chúng ta. Chị Thánh yêu mến Chúa Giêsu vì chính Người và tình yêu quá đỗi của Người đã khiến Người hy sinh mạng sống để chết cho những người tội lỗi. Chưa bao giờ Chị Thánh yêu để được nhận. Thậm chí chưa bao giờ Chị Thánh nghĩ đến việc phục vụ Thiên Chúa “để được phần thưởng nước Trời hoặc được ân sủng.” “Tôi không muốn cho đi,” Chị Thánh nói, “để nhận lại”.Tôi không phải là người đi tìm chính mình. Ðó là Thiên Chúa, Ðấng tôi yêu mến chứ không phải bản thân tôi.

          Ðiều nầy không có nghĩa là Chị Thánh dửng dưng trong việc nhận phần thưởng. Mẹ Agnes hỏi Chị Thánh:”Con có muốn nhận phần thưởng không?” Chị Thánh trả lời:”Dạ muốn, nhưng không phải cho chính con, nhưng cho các linh hồn và nhu cầu của Hôị Thánh.”

          Ðiều nầy cũng không có nghĩa là Chị Thánh không quan tâm đến phần phúc đời đời. Chị ao ước đạt đến mức độ vinh quang mà Thiên Chúa đã tiền định cho Chị. Từ ấu thơ, Chị Thánh khao khát hạnh phúc đó và ước muốn nầy thường xuyên gia tăng. Những lá thư của Chị Thánh thể hiện điều nầy trên mỗi trang. Trong mức độ nào đó, đó là niềm hy vọng nâng đỡ Chị trong những đau khổ, nhất là trong cơn thử thách nặng nề là bệnh tật của người Cha. Dù trước những sự việc như vậy, Chị không lao nhọc và chịu đựng vì phần thưởng. “Chị Cline thân mến của em,” Chị Thánh viết, “Chị hiểu rằng đó không phải là để đạt được triều thiên hoặc nhận được phần thưởng cho bản thân em; mà để cho Chúa Giêsu vui”; vì “đó không phải là vinh quang, thậm chí là vinh quang Nước Trời mà lòng em tìm kiếm . . .  Vinh quang của em là sự huy hoàng chiếu toả trên em từ trên đầu của mẹ em là Giáo Hội. Lạy Chúa Giêsu, cái con tìm kiếm là tình yêu. Con không muốn gì khác ngoài việc yêu Chúa.”

          Trong mối liên hệ nầy Chị Thánh thú nhận rằng Chị đã khó chịu khi hát kinh trưa của kinh thần vụ vào những ngày Chúa Nhật trong một bản dịch tiếng La tinh bị lỗi những từ mà trong đó tác giả Thánh Vịnh tuyên bố rằng ông hoàn tất lề luật của Chúa vì phần thưởng. Trong khi hát những lời nầy, Chị Thánh phản đối trong lòng: “Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết rõ không phải vì phần thưởng mà con phục vụ Người nhưng chỉ vì con yêu mến Người và để cứu rỗi các linh hồn.

          Dù vậy, tư tưởng hạnh phúc đời đời nhắc nhở Chị Thánh càng yêu mến hơn nữa:” Suy nghĩ rằng phần thưởng đời đời không sao sánh được với những hy sinh nhỏ nhặt của chúng ta đời nầy,” Chị Thánh viết, “Tôi muốn yêu mến Chúa Giêsu một cách cuồng nhiệt …. Trao cho Người hằng ngàn dấu chứng tình yêu bao lâu tôi có thể làm như thế.”

          Chị Thánh cũng có tâm trạng không quan tâm  những ân huệ hay những an ủi mà Chúa thường ban cho những linh hồn phục vụ Người cách quảng đại:”Chúa Giêsu không muốn chúng ta phục vụ Người vì những quà tặng của Người mà chính bản thân Người phải là phần thưởng của chúng ta.” “Tôi không thích tình cảm bén nhạy, một tình yêu mà tôi cảm nhận được, nhưng là tình cảm mà Ðức Giêsu cảm nhận. Yêu mến Người và làm cho Người được yêu mến”. Thậm chí Chị Thánh còn nói rằng Chị sung sướng khi không được an ủi và khen những người đã từ bỏ những ân sủng như thế để họ chỉ gắn bó với một mình Chúa Giêsu thôi.

          Với hiểu biết tâm lý sâu sắc Chị Thánh nhận ra rằng tính ích kỷ thường dần dần trở nên tình nhạy cảm nhất là khi nó được kèm theo sự an ủi. “Chị không cảm thấy được tình thương dành cho Ðấng Thánh Phu Quân” Chị Thánh viết cho Celine. “Chị nên để  con tim chị trở nên một ngọn lửa bừng cháy về phía Ngài mà không gợn chút khói . . . . . Nhưng hãy lưu ý rằng khói xung quanh chị là chỉ dành cho chị mà thôi. Vì mục đích của nó là để che mắt chị khỏi lòng mến dành cho Chúa Giêsu. Ngọn lửa chị  được thấy bởi chính Người. Bằng cách nầy, tất cả dành cho riêng Người vì khi Người để chúng ta liếc nhìn ngọn lửa, tính ích kỷ phút chốc xuất hiện như một làn gió độc huỷ diệt mọi thứ.” Suy nghĩ nầy Chị Thánh tóm tắt như sau: “Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa Giêsu lớn lao thật sự khi chúng ta không cảm thấy sự ngọt ngào của nó. Lúc đó nó trở thành một cuộc tử đạo.” “Ngược lại, khi chúng ta bắt đầu tìm kiếm chính mình, lòng mến thật sự không còn nữa” “Không may, nhiều người phục vụ Chúa Giêsu khi Người an ủi họ, nhưng không có mấy người sẵn lòng đồng hành với Người khi Người đang yên giấc.

          Chị Thánh đã đi khá xa trong ước muốn yêu mến Chúa và chỉ mình Người đến độ Chị vui khi Chúa không biết đến các việc thiện của Chị:”Tôi yêu Người đến độ tôi muốn cho Người niềm vui mà Người không biết đó là gì. Khi Người biết tôi cho Người niềm vui và thấy nó, buộc lòng Người đáp trả tình yêu. Tôi sẽ không để cho Người nhiều phiền toái như thế. Dĩ nhiên Chị Thánh biết rằng một điều như thế không thể xảy ra nhưng đây là cách Chị Thánh thể hiện không màng điều gì hết củ atình yêu của chị.

 

LÒNG MẾN QUẢNG ÐẠI CỦA CHỊ THÁNH

          Dễ dàng suy đoán từ tính vô vị lợi của Chị Thánh. Lòng mến của Chị Thánh được đánh dấu qua lòng quảng đại hết sức lớn lao của Chị. Ngay từ thuở nhỏ, dường như theo bản năng, Chị Thánh hiểu rằng lòng mến được chứng minh bằng những hành động và được nuôi dưỡng bằng sự hy sinh. Do đó, Chị Thánh luôn luôn thận trọng không bao giờ khước từ Chúa Giêsu điều gì nhưng cho đi không giới hạn, không bao giờ xao nhãng bất cứ điều gì làm vui lòng Người. “Chúng ta không trả giá khi chúng ta yêu.” “Chúa Giêsu”, Chị viết “dạy tôi không từ chối Người bất kỳ điều gì và được vui khi Người cho tôi một cơ hội chứng tỏ với Người là tôi yêu mến Người. Tôi làm việc nầy trong an bình, bỏ mình trọn vẹn.

          Như vậy là chúng ta không luôn luôn có thiện ý. Ðiều nầy đặc biệt đúng khi Chúa dường như lánh mặt và để chúng ta một mình. “Cuộc đời thật phiền toái” Chị Thánh thú nhận với Celine. “Ðắng cay biết bao nhưng cũng ngọt ngào biết bao”. Ðúng vậy, cuộc sống thì đau đớn. Thật khó mà bắt đầu một ngày làm việc . . . Nếu chúng ta chỉ cảm thấy Chúa Giêsu! Chúng ta sẽ làm mọi sự cho Người . . . nhưng không! Dường như Người ở xa. Chúng ta đơn độc với chính mình. Chúng ta là người khó chịu biết bao khi Chúa Giêsu vắng mặt . . . nhưng Người không ở xa. Người hiện diện ngay tại đó, hoàn toàn gần gũi và đang nhìn chúng ta. Quả vậy, Người ở đó nài nỉ chúng ta dâng lên cho Người những buồn phiền của chúng ta. . . Người ẩn mặt nhưng chúng ta cảm thấy Người hiện diện. Như vậy, “hạt cát nầy quyết định bắt đầu làm việc không có niềm vui, sự can đảm hay năng lực. Như vậy, thiện chí nầy làm cho Người dễ dàng và tăng lực cho việc gánh vác của Người. Người muốn lao nhọc  qua lòng mến.

          Chỗ khác Chị Thánh nói :” Aân sủng lớn lao của chúng ta là vào buổi sáng dường như chúng ta quá mệt mỏi thiếu can đảm và sức mạnh để rèn luyện nhân đức. Ðó là giây phút lý tưởng để đặt cái rìu dưới gốc cây, dù nổ lực của chúng ta có thể uể oải trong giây lát và chúng ta có thể chểnh mảng góp nhặt kho tàng của chúng ta. Ðây là lúc quan trọng, vì chúng ta có thể bị cám dỗ để từ bỏ mọi sự. Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể sửa chữa mọi sự và thậm chí đạt được ân sủng qua hành động yêu mến, dù không có cảm xúc tri giác nào đi theo. Chúa Giêsu mĩm cười. Người nâng đỡ chúng ta mà không xuất hiện để làm như thế và những giọt nước mắt Người đổ ra cho người tội lỗi được cuốn trôi đi bằng những nổ lực yếu đuối nghèo hèn của chúng ta, bằng món quà tặng tình yêu nhỏ bé của chúng ta. Tình yêu có thể hoàn tất được mọi sự. Những việc “không thể” sẽ trở nên dễ dàng nơi tình yêu hoạt động.

          Chính Chị Thánh đã chứng minh sự thật của những lời nầy. Chị trao cho Chúa tất cả những gì Người xin. “Tình Yêu” Chị Thánh viết “có nghĩa là cho đi tất cả và cho cả bản thân chúng ta.” “Tôi yêu mến Người đến độ tôi luôn luôn thoả mãn với bất cứ điều gì Người gởi đến cho tôi.” “Tôi yêu tất cả những gì Người làm.” Vì thế, lúc cuối đời, Chị Thánh có thể làm chứng trong ân sủng của Chị là từ năm 3 tuổi  Chị Thánh chưa bao giờ từ chối điều gì với Chúa.

          Chúa Giêsu thường công bố rằng những ai chứng tỏ lòng yêu mến đối với Người  là hoàn tất Thánh Ý Thiên Chúa. Ðó là lý do tại sao những người có đức tin tuân thủ theo nguyên tắc nầy. Ðối với họ sống kết hợp với Thánh Ý của Thiên Chúa là sống trong Chúa. Chị Thánh đã sống một đời sống như thế; Chị thích nói rằng”Ước muốn duy nhất của Chị, ước muốn duy nhất của Chị trên thế gian là thực thi Ý Chúa.

          “Sự trọn hảo” Chị Thánh cũng tuyên bố, “hệ tại ở việc thực thi Ý Chúa, là cái Người muốn chúng ta là”. Chị Thánh đã chứng minh điều nầy một cách hùng hồn trong đời sống đạo của Chị. Nếu, trong mỗi trạng huống của cuộc sống, chúng ta nhận ra Ý Chúa trong mệnh lệnh của các bề trên có thẩm quyền, thậm chí điều nầy đúng hơn nữa trong đời sống đạo nơi mà mọi sự được điều hành bằng sự vâng phục và nhờ nó đưa chúng ta tới sự trọn hảo.

          Chị Thánh hiểu được điều nầy. Vào một ngày khấn dòng khác, Chị Thánh xin Chúa ơn hoàn tất lời hứa trọn hảo. Ý định của Chị là sống đời sống nữ tu dòng Cát Minh như Mẹ Thánh Therese Avila đã dự liệu. Trong đó Chị Thánh thấy một cách sống trọn hảo “trong sự thật”. Ðối với Chị Thánh, đây là con đường thẳng dẫn đến Thiên Chúa.

          “Chúng ta cần giải thoát khỏi biết bao những ưu tư lớn lao” Chị Thánh nói, “ Khi chúng ta tuyên khấn đức vâng lời, hạnh phúc biết bao đời sống đạo. Phạm vi duy nhất của họ là ý của các Ðấng bề trên, do đó, chắc chắn luôn luôn chúng nằm trên con đường đúng. Họ không cần sợ nhầm lẫn thậm chí khi dường như chắc chắn rằng các bề trên nhầm lẫn. Nhưng khi chúng ta thôi nhìn phạm vi không thể sai lầm được đó, khi chúng ta rời bỏ con đường hướng dẫn chúng ta với cái cớ là thi hành Ý Chúa và vì dường như Người không soi sáng một cách thích hợp cho những người đại diện cho Người, lập tức chúng ta bị lạc vào những con đường thất bại nơi những nguồn ân sủng phút chốc khô cạn.”

          Thậm chí khi chúng ta bị đối xử cách nghiêm khắc, chúng ta phải nhìn thấy trong đó sự cho phép của Chúa. “Mẹ ơi, con biết rõ Mẹ đối xử với con như một linh hồn yếu đuối, như một đưá trẻ hư hỏng. Con không khó khăn gì khi chịu đựng gánh nặng vâng phục, nhưng con thấy dường như là con cảm nhận được trong chiều sâu thăm thẳm của lòng con là con không thay đổi hành vi của con và tình yêu của con đối với mẹ không suy giảm nếu như Mẹ xử sự với con nghiêm khắc hơn, vì con vẫn còn nhìn thấy đó là ý muốn của Chúa Giêsu là Mẹ nên hành động như thế vì lợi ích lớn lao hơn của linh hồn con.

          Chị Thánh khuyên các tập sinh của mình với cùng lòng mến vâng lời theo nguyên tắc :”Cho dù tất cả đều không tuân giữ lề luật,” Chị Thánh nói “đó không phải là lý do để biện hộ cho chính mình,” và lập lại những lời của MẹThánh Therese, Chị Thánh nói thêm rằng “Mọi người nên hành động như thể sự trọn hảo của Nhà Dòng tuỳ thuộc vào hành vi cá nhân của mình .” Ðời sống đạo hệ tại qua những sinh hoạt bình thường, Chị Thánh không có cơ hội đảm nhận công việc quan trọng. Hơn      nữa, Chị Thánh tự coi mình như là”một linh hồn rất nhỏ bé chỉ dâng được cho Chúa những gì nhỏ bé mà thôi.”

          Nhưng những việc nhỏ bé có thể có giá trị rất lớn; vì giá trị tuỳ thuộc vào lòng mến mà các hành vi được thực hiện:”Thiên Chúa chúng ta không xem xét nhiều đến việc làm lớn lao của chúng ta cũng không phải là những khó khăn đi kèm theo các việc làm đó. Người không cần các công việc của chúng ta nhưng chỉ thèm khát tình yêu của chúng ta mà thôi.”

          Và như vậy một linh hồn muốn đáp trả tình yêu của Chúa, cố gắng đánh dấu mọi hoạt động của mình, thậm chí với những hoạt động thờ ơ nhất bằng sự dấu ấn của Chúa, điều nầy khiến cho hành động có giá trị vô giá.

          Chị Thánh  đặt mình vào việc tuân thủ lề luật một cách thận trọng, việc nào cần làm cho Chúa với tất cả lòng mến của Chị. Ðức vâng lời hướng dẫn Chị Thánh từng giây phút và lòng trung thành của Chị Thánh là tuyệt đối.

          Mẹ Agnes chứng tỏ tại Toà Aùn Phong Thánh rằng Mẹ không nhớ sau khi thấy tập sinh của Mẹ không vâng lời dù chỉ một lần, thậm chí ở những việc nhỏ nhặt nhất. Dì Marie dòng Chúa Ba Ngôi cũng khẳng định rằng:”Tôi luôn ở bên Chị Thánh, dù vậy tôi chưa hề thấy Chịï phạm phải một khuyết điểm nhỏ nào. Tôi luôn luôn thấy Chị xử sự theo cách Chịï tin rằng sẽ được hoàn hảo hơn. Vì Chị Thánh sửa lỗi cho tôi khi tôi phạm phải một khuyết điểm. Tôi thích tìm sự bất toàn nơi Chị để có thể biện hộ cho mình nhưng không bao giờ tôi làm được điều đó.

          Một trong những tập sinh của Chị Thánh thú nhận rằng chị né tránh Chị Thánh vì thấy Chị Thánh  quá hoàn hảo. Những người khác cũng xác định rằng chưa bao giờ họ nghe Chị Thánh tham gia vào cuộc trò chuyện vô ích hoặc lãng phí một giây phút nào. Chưa bao giờ họ thấy nơi Chị Thánh  một buồn phiền nào  hoặc “thiếu bác ái”. Không có dịp nào người ta thấy Chị Thánh không trung thành với một điểm nhỏ nhất của lề luật. “Chị Thánh không những tuân theo các mệnh lệnh của Bề Trên mà còn làm điều Chị đoán từ ý muốn của họ và một khi nhận được lời khuyên, đối với Chị, lời khuyên nầy ở lại mãi với Chị cho đến cuối đời. “Khi muốn nhớ lại bản văn của một trong các điều luật”, một chị nhà tập tuyên bố, “Tôi chỉ cần nhìn cách Chị Thánh hành động.”

          Thậm chí Chị Thánh còn có thói quen vâng lời mỗi một chị em nữ tu. Chị Thánh đúng giờ nhất. Khi có tiếng chuông, Chị Thánh ngưng ngay cuộc nói chuyện hoặc ngưng viết, để lại một chữ còn dở dang. Ngày nọ, thấy một Chị nữ tu của mình tiếp tục ghi chép những lời khuyên quan trọng sau khi có tiếng chuông, Chị Thánh nói: “Tốt hơn là mất nó để thực hiện một điều luật của nội quy. Ước gì chúng ta hiểu được giá trị của Nội Quy.

          Giờ đây chúng ta có thể hiểu được tại sao trong thời gian ngắn trước khi chết Chị Thánh nói được rằng, nếu Chị phải sống lại cuộc đời của Chị lại một lần nữa, Chị sẽ hành động như Chị đã hành động. Bao nhiêu người trong chúng ta có thể phát biểu được như thế trong giờ phút quan trọng nầy? Tất cả mọi việc làm cho Chúa được làm một cách cẩn thận và chuyên chú. Không may là điều nầy không luôn luôn xảy ra, thậm chí trong đời tu. Chị Thánh có nhiều dịp để quan sát điều nầy và phàn nàn rằng “nhiều người thực hiện những hành động của cách cẩu thả hoặc chểnh mảng, không có mấy người hoàn tất bổn phận của mình một cách hoàn hảo như có thể.”.

          Dù vậy, đời tu bao hàm không chỉ tuân thủ lề luật bình thường. Nó cần được rèn luyện bằng sự  từ bỏ mình và hy sinh. Chị Thánh biết được điều nầy từ kinh nghiệm riêng của mình nhưng Chị chấp nhận mọi sự trong tinh thần vâng phục Thánh Ý hoàn hảo:” Hãy để Chúa Giêsu nhận và cho đi bất cứ thứ gì Người muốn,” Chị Thánh nói, “sự trọn hảo nằm ở việc thực thi Thánh Ý Người.” Thậm chí điều nầy xảy ra là Thiên Chúa, để đoán xét một linh hồn nào có thể chứng tỏ cho Người một lòng mến lớn lao, bằng việc gửi đến người ấyï những thử thách để cho người ấy một cơ hội để chứng tỏ một lòng mến như thế. “Vinh dự lớn lao nhất Người có thể làm cho một linh hồn không phải là cho nhiều nhưng đòi hỏi nhiều.”

          Thiên Chúa đã hành xử với Chị Thánh như thế. Người thử Chị nặng nề cả thân xác lẫn linh hồn, nhất là trong những tháng cuối đời, Chị Thánh đã thật sự tử đạo. Chúng ta có thể nghĩ rằng kiệt sức do bệnh tật và đong đưa giữa sự sống và sự chết, lẽ ra Chị Thánh nên có một ao ước mãnh liệt hơn về Thiên Ðàng và vui mừng với ý tưởng là Chị sắp chiếm hữu được Thiên Chúa, là đối tượng của mọi ước muốn của Chị; nhưng Chị Thánh đã không thể hiện gì về điều nầy. Trong Chị, khao khát mãnh liệt nhất là thần phục Ý Chúa. Ước muốn làm cho Chúa vui đã bám rể sâu trong tâm hồn Chị Thánh đến độ Chị không muốn gì khác cho bản thân. “Ðiều duy nhất thoả mãn tôi,” Chị Thánh nói, “là thực thi Ý Chúa . . . Ðiều làm tôi vui sướng nhất là điều Chúa yêu thích và điều Người chọn cho tôi. Chị Thánh không mong những lời cầu nguyện dâng lên để làm giảm bớt những đau đớn của Chị:” Tôi xin Chúa đừng nghe những lời nguyện là trở ngại cho hoạch định của Người dành cho tôi phần thưởng”

          Chị Thánh thích chết hơn là sống; hoặc đôi khi Chị bày tỏ sự mãn nguyện vì Chị  cảm thấy cái chết đã gần kề. Ðó là vì Thiên Chúa đang réo gọi Chị. “Tôi vui lòng chết,” Chị Thánh viết, “không phải vì tôi sẽ thoát được những đau khổ trên thế gian nầy; ngược lại, đau khổ là điều duy nhất xem ra làm tôi hài lòng trong vũng sâu nước mắt nầy. Nhưng tôi vui lòng chết vì tôi biết rõ đó là Thánh Ý Thiên Chúa. Và khoảnh khắc sau đó :” Ý nghĩ về hạnh phúc Thiên Ðàng không đem lại cho tôi niềm vui nào . . . Ðó chỉ là ý nghĩ hoàn tất Ý Chúa tạo nên mọi niềm vui của tôi. Suy nghĩa sau hoàn tất như Chị Thánh đã diễn tả một chỗ khác, nhờ hy vọng vào việc yêu mến Chúa nhiều như Chị mong muốn, “và làm cho các linh hồn yêu mến Người.”

LÒNG MẾN CỦA CHỊ THÁNH DỊU DÀNG VÀ SÂU SẮC

          Sau cùng lòng mến của Chị Thánh dịu dàng và sâu sắc. Sự tinh tế nầy giúp chị dấu được những đau khổ của mình vì sợ rằng Thiên Chúa sẽ nhìn thấy chúng và đau khổ vì chúng. Dĩ nhiên, đây là sự cường điệu đạo đức vì Chị Thánh biết rằng Thiên Chúa không thay đổi và Người không thể cảm nghiệm sự đau đớn. Nhưng những tình cảm nầy thể hiện một cách trẻ con sự nhạy bén sâu xa của tâm hồn Chị Thánh. Cũng chính sự tế nhị nầy đã khiến cho Chị Thánh không xin trực tiếp với Chúa những ơn nhất thời. Chị Thánh không muốn Người, như Chị diễn tả một cách ngây thơ, “cảm nghiệm sự hối tiếc phải từ chối những gì không phù hợp với Thánh Ý Người. Chị Thánh chuyển những khẩn nguyện như thế nhờ tay của Ðức Trinh Nữ; vì Ðức Maria biết kế hoạch của Thiên Chúa, Người sẽ trình bày với Chúa chỉ những khẩn nguyện nào Thiên Chúa chấp nhận.

          Người ta nói rằng lòng mến của Chị Thánh là lòng mến của con cái, là tình yêu của một đưá trẻ đối với Cha trên trời. Chắc chắn rằng Chị Thánh yêu mến Thiên Chúa theo cách của một người con coi Người như Cha, lòng tin yêu “không có sợ hãi, đi ngủ vàø quên bản thân mình trong Trái Tim Cha, như một đứa trẻ trong vòng tay của Cha nó.” Chị Thánh yêu mến Thiên Chúa như một đưá trẻ yêu thương cha nó,” Dì Genevie viết, “và bằng những cử chỉ bất ngờ nhất để bày tỏ tình cảm của nó”.

          Chị Thánh cũng yêu mến Chúa Giêsu cách rất đặc biệt. Khi chúng ta bắt đầu đọc những bài viết của Chị Thánh, chúng ta thấy rằng Chị Thánh muốn làm vui lòng Chúa Giêsu trên hết mọi sự. Phần Chúa Giêsu có trong lòng mến của Chị là như thế, theo lời chứng của các Nữ tu, đời sống nội tâm của Chị Thánh “được đặt vào Chúa Giêsu”. Chị đối xử với Người cách thân quen dường như tự nhiên đối với những ai nhớ rằng Thiên Chúa “yêu chúng ta quá đỗi”. Chính Chị Thánh nói cho chúng ta biết rằng Chị yêu mến để chiếm giữ Chúa Giêsu qua trái tim của Người,” và “âu yếm Người.”

          “Lạy Chúa Giêsu, con phải bám vào chỉ mình Người mà thôi; và chạy đến vòng tay của Người, xin cho con ẩn náu nơi đó, yêu mến bằng sự dịu dàng của trẻ thơ.”

          Trong nhiều dịp Chị Thánh hối thúc những người viết thư cho Chị làm  như vậy. Nếu có ai phản đối rằng hành vi như thế cho thấy sự thiếu tôn trọng và tính đa cảm thái quá, chắc chắn Chị Thánh sẽ trả lời rằng tình yêu dịu dàng nhất và thậm chí sự thân quen hoàn toàn tương xứng với lòng tôn kính lớn lao nhất. Vì Chúa Giêsu gọi chúng ta là anh em và là bạn hữu. Người bao bọc chúng ta bằng sự chăm lo trìu mến; thậm chí Người còn dự phòng trước những ước muốn của những ai hoàn toàn tận hiến cho Người, do đó Người cho phép chúng ta đến với Người một cách thân thương. Thiên Chúa mặc khải chính Người là tình yêu; “Thiên Chúa là tình yêu”. Ðức Giêsu, qua gương của Người, cho thấy rằng người ta yêu mến thật sự chỉ khi thúc đẩy tình yêu đó đến những kết quả tột cùng, “bằng tình yêu lớn lao mà Người yêu thương chúng ta.”. Do đó, chúng ta không thể nói là chúng ta yêu mến Thiên Chúa trừ phi chúng ta yêu mến Người cùng một mức độ và dâng hiến trọn vẹn cho Người. Thông điệp của Chị Thánh hoàn toàn dựa trên tình yêu nhắc nhớ chúng ta chân lý nầy một cách đáng khâm phục.

          Cuộc sống của Chị Thánh là một minh hoạ sống động về điều nầy. Chúng ta mắc nợ Thiên Chúa món nợ tình thương bao la, vì “Người yêu thương chúng ta trước” và từ đời đời “bằng tình yêu vĩnh cửu”. Ðối với Chúa Giêsu, chúng ta là những con nợ vì sự sống và sự chết của Người. Trước một tình yêu như thế, lẽ ra chúng ta phải đáp trả bằng lòng trung thành kiên vững. Ước gì chúng ta đặt mình vào việc đáp trả lại tình  yêu cho Thiên Chúa.

          Ðồng thời, tình yêu là nguyên tắc chính yếu, là thực phẩm và là cùng đích của đời sống thiêng liêng. Không có tình yêu, chúng ta không thể nào quên mình cũng không thể hiến thân cho Thiên Chúa. Không có tình yêu, chúng ta thiếu lòng trung thành và quảng đại. Ðó là điều mà Chị Thánh muốn nói đến vào ngày trước khi qua đời, Chị Thánh nói với Dì Genevieve: “Chỉ có tình yêu là điều đáng kể.”