|
THE FAMILY OF SAINT THERESE
|
P.O. BOX 13722 Portland, OR 97213 Tel: 503 821 9848 Vuthanhan@yahoo.com
|
| CONSTITUTION |
|
|
|
KHÓ NGHÈO THIÊNG LIÊNG SỰ KHÓ NGHÈO CỦA MỘT ÐƯÁ TRẺ Ðưá trẻ nầy không chỉ yếu ớt mà còn rất đáng thương. Nó không những không làm được gì mà cũng chẳng có gì hết. Nó chỉ có những gì cha mẹ cho nó mà thôi. Với cảm xúc thiêng liêng nhạy bén, Chị Thánh xác định chính mình, đưa ra nhận định trong Con Ðường Bé Nhỏ của Thời Thơ Aáu Thiêng Liêng: “Ðể nên một trẻ nhỏ, chúng ta phải đón nhận mọi sự từ Thiên Chúa tốt lành của chúng ta như một đứa trẻ đón nhận mọi sự từ Cha nó mà không hề bận tâm bất kỳ điều gì”. Dù vậy, một đứa trẻ lớn lên và một lúc nào đó khi Cha nó muốn nó mưu sinh và tự lập. Ngược lại, Chị Thánh thấy mình không thể mưu sinh, có nghĩa là không thể phát triển nơi bản thân đời sống của ân sủng; Chị Thánh cũng không muốn lớn lên. Chị Thánh muốn ”luôn luôn nhỏ bé và nghèo hèn để đón nhận mọi sự từ Thiên Chúa”. Chị Thánh nhận thức rằng chỉ có tinh thần khó nghèo và khiêm tốn như thế mới giúp chúng ta cậy dựa vào Thiên Chúa hơn là cậy dựa vào bản thân chúng ta và là phương thế tốt nhất để lôi kéo sự trợ lực quyền năng của Người. Chị Thánh diễn tả tâm hồn của mình rõ rệt nhất về vấn đề nầy trong Chương XI của câu chuyện Một Tâm Hồn. Dì Marie dòng Thánh Tâm (chị ruột của Chị Thánh) viết một lá thư đáng khâm phục. Trong đó Dì bày tỏ ước muốn hoàn tất các ơn gọi và chịu đựng mọi khổ hình của các Vị Thánh Tử Ðạo. Ðiều nầy chỉ làm cho Dì Marie đáng thương sụt sè vì Dì không thấy ước muốn tử đạo trong lòng mình và Dì buồn rầu kết luận rằng lòng mến của Dì không thật. Chị Thánh an ủi Dì “ước muốn tử đạo không là gì cả”. Ðó chỉ là sự an ủi mà đôi khi Ðức Giêsu ban cho những tâm hồn yếu đuối vì Người muốn khơi động tính quảng đại của họ và giúp họ kiên trì chịu đau khổ. Người không ban ơn nầy cho những tâm hồn đủ can đảm kiên vững trung thành với Ngài, dù bản tính tự nhiên của họ là không thích đau khổ. Duy trì những sự an ủi này, Ðức Giêsu ban cho họ “một đặc ân”, ơn can đảm thích nghi với mọi hoàn cảnh và trạng thái tâm hồn của họ. Chị Thánh trưng dẫn gương của Ðấng Cứu Thế đã uống cạn chén đắng tới giọt cuối cùng dù phiền muộn tràn ngập linh hồn của Người. Dường như Chị Thánh muốn giảm thiểu giá trị của những ước muốn như thế. Thật sự, đó là dấu chỉ sự quảng đại của một tâm hồn và điều nầy đúng trong trường hợp của Chị Thánh; bằng cách làm giảm đi tầm quan trọng của những ước muốn nầy, Chị Thánh muốn an ủi chị của mình khi không có những cảm nghiệm như thế. Cũng vậy Chị Thánh muốn chị của mình hiểu rằng điều làm Thiên Chúa vui lòng nơi chúng ta không phải là việc chúng ta có những ước muốn như thế nhưng chúng ta yêu mến sự khó nghèo. Những ước muốn nầy là hiệu quả của ân sủng, dù vậy chúng có thể đưa chúng ta đến chỗ làm Thiên Chúa không vui nếu chúng ta tiếp tục tự mãn. Tư tưởng nầy Chị Thánh triển khai trong trang chính là một trong các món trang sức đắc giá nhất của đời sống thiêng liêng của Chị Thánh: “Chị thân mến, làm sao chị nói được rằng những ước muốn của em là bằng chứng của lòng mến? Em biết rất rõ đó không phải là điều làm cho Thiên Chúa hài lòng khi Người nhìn vào tâm hồn em. Ðiều làm cho Người vui là em yêu mến sự nhỏ bé và khó nghèo và đặt hy vọng nơi lòng thương xót của Người. Chị thân yêu, hãy hiểu rõ để yêu mến Chúa Giêsu và hãy là nạn nhân của tình yêu của Người, chúng ta càng yếu đuối và càng không có ước muốn hoặc nhân đức, chúng ta càng sẵn sàng đón nhận những ơn ích của tình yêu mãnh liệt và biến đổi của Người hoạt động nơi chúng ta. Chỉ một ước muốn làm nạn nhân thôi cũng đủ miễn là chúng ta bằng lòng luôn luôn khó nghèo và bất lực. VIỆC TRÔNG CẬY VÀO ÂN SỦNG CỦA CHỊ THÁNH Chị Thánh biết rõ điều nầy hơn ai hết. Vì thế, trong khi khó nghèo, Chị Thánh không bao giờ bỏ qua một cơ hội nào thể hiện lòng mến Chúa và không xao nhãng một hành vi đạo đức nào. Nhưng Chị Thánh không bao giờ trông cậy vào việc làm của mình để đảm bảo cho việc thăng tiến. Chị Thánh muốn mọi sự đều nhờ lòng rộng lượng của Thiên Chúa. Chị Thánh mong muốn mọi sự từ Thiên Chúa. “Hãy xem đây” Chị nói :” Nếu chúng ta từ bỏ chính mình và đặt niềm tin vào Thiên Chúa trong những cố gắng nhỏ nhoi và hy vọng mọi sự từ lòng thương xót của Người, chúng ta sẽ được tưởng thưởng lớn lao như các Vị Thánh Cả. Và một chỗ khác : “Tôi luôn cảm thấy một niềm tin mạnh mẽ đến độ tôi sẽ là một Thánh cả, vì tôi không cậy dựa vào những công trạng riêng của mình, vì tôi không có gì cả nhưng tôi hy vọng nơi Người là nhân đức và thánh thiện. Chính Người và chỉ mình Người mới thoã mản với những nổ lực yếu đuối của tôi, sẽ nâng tôi lên tới Người và bao phủ tôi bằng quyền năng vô biên của Người sẽ làm cho tôi nên Thánh. Lời khẳng định của Chị Thánh là chúng ta sẽ “được tưởng thưởng như những vị Thánh cả” có vẻ là một phát biểu quá đáng nếu như chúng ta hiểu nó theo nghĩa đen. Vì các linh hồn không thể mong đạt tới mức độ thánh thiện của các Vị Thánh là những Ðấng mà Chúa đã chọn cách đặc biệt để hoàn tất một vai trò rất đặc biệt trong Hội Thánh. Vậy đây không phải là ý nghĩa mà Chị Thánh muốn chuyển tải. Mỗi Vị Thánh được gọi để được một mức độ vinh quang đặc biệt và được tưởng thưởng theo công trạng của mình. Dù vậy, sự thật là những người đặt đời sống thiêng liêng của mình trên nền tảng khiêm tốn và khó nghèo, được khơi động do niềm tin vào Thiên Chúa gia tăng giá trị công trạng cá nhân một cách đáng kể và đạt được mức độ thánh thiện gần với những Vị Thánh Cả. Do đó, trên hết mọi sự, Chị Thánh cậy dựa vào hiệu quả của ân sủng. Thậm chí Chị muốn cậy dựa vào ân sủng cần thiết trong mỗi giây phút. Nói cho cùng, đó chính là giây phút chúng ta đón nhận những ơn hiệu quả trong tâm hồn chúng ta. “Tôi rất nghèo” Chị nói với một tập sinh “ chính là Thiên Chúa tốt lành trong từng giây phút đã ban cho tôi những ơn cần thiết để rèn luyện nhân đức. Nhiều lần tôi thấy Chúa Giêsu không muốn ban cho tôi một kho tàng dự trữ (để dùng trong tương lai). Người nuôi dưỡng tôi từng giây phút bằng một thứ thực phẩm mới. Tôi tìm thấy thứ lương thực nầy trong tôi mà không biết bằng cách nào nó ở đó. Tôi chỉ tin rằng chính Ðức Giêsu ẩn náu trong đáy tim bé nhỏ nghèo hèn của tôi và hành động trong tôi theo cách mà tôi nhận ra, trong từng giây phút, điều Người muốn tôi làm tại thời điểm cụ thể đó. LUÔN LUÔN TÍN THÁC VÀO CHÚA Ðôi khi chúng ta có khuynh hướng nghĩ rằng nếu như chúng ta biết được sự thăng tiến của mình thì điều nầy sẽ khích lệ những nỗ lực của chúng ta và kích thích lòng quảng đại của chúng ta. Ý kiến nầy có phần nào đúng. Nhận ra sự thăng tiến thì tốt hơn cho chúng ta: “Bạn không cần biết điều gì Thiên Chúa đang làm nơi bạn” Chị Thánh nói : “Bạn quá bé nhỏ”. Và với Celine, chị của mình, Chị Thánh viết : “ Chúa Giêsu dạy Therese của Người biết rút ra những lợi ích từ trong mọi sự, cả cái tốt lẫn cái xấu mà Chị Thánh tìm thấy nơi bản thân. Người dạy Chị Thánh cách đầu tư vào ngân hàng tình yêu của Người hay đúng hơn, chính Người điều khiển công việc mà không cho Chị Thánh biết Người làm như thế nào vì đó là công việc của Người chứ không phải của Chị Thánh. Quan tâm duy nhất của Chị Thánh là : Ðể mọi sự trong tay Người mà không giữ lại điều gì riêng tư, thậm chí cũng không xin có niềm vui khi biết ngân hàng của mình đã sinh lợi bao nhiêu. Vì Thiên Chúa hoạt động hữu hiệu nơi một tâm hồn không hay biết những chuyện như thế và giữ cho tư tưởng của mình cố định nơi Người. Mặc dù Thiên Chúa sẽ lấy lại những đặc ân mà Ngài đã ban trước đây cho một linh hồn là để cho người ấy nhớ rằng đó chỉ là tiền cho vay và để cho người ấy đừng phàn nàn khi Thiên Chúa cất đi những đặc ân đó. “ Chúa Giêsu có thể lấy lại mọi sự mà Người đã ban cho tôi ”, Chị Thánh hát và thân thưa với Ðức Maria đồng trinh trong bài thơ của Chị, Chị Thánh nói thêm: “ Xin Mẹ thưa với Chúa Giêsu đừng bao giờ ngần ngại làm điều ấy cho con”. Tinh thần khó nghèo và từ bỏ phải là như thế. Linh hồn chúng ta phải tin tưởng và thanh thản cho dù Thiên Chúa có cất đi khỏi chúng ta những đặc ân, hoặc đôi khi Người cất đi hoàn toàn và bỏ mặc chúng ta trong vô vọng. Không có sự trợ lực nào ngoài niềm tin chúng ta đặt nơi Thiên Chúa, chúng ta có thể cậy dựa tuyệt đối vào Người: “ Ðiều tốt lành duy nhất hệ tại ở việc yêu mến Thiên Chúa hết lòng và khó nghèo thiêng liêng ngay khi chúng ta còn trên dương thế và không có niềm vui nào bằng thật sự khó nghèo thiêng liêng.
|
||||||||||