|
THE FAMILY OF SAINT THERESE
|
P.O. BOX 13722 Portland, OR 97213 Tel: 503 821 9848 Vuthanhan@yahoo.com
|
| CONSTITUTION |
|
|
|
CHÚA MUỐN ÐƯỢC YÊU Hành động dâng hiến có một tầm quan trọng tuyệt hảo trong học thuyết thiêng liêng của Thánh Têrêsa Giêsu Hài Ðồng. Từ thời thơ ấu Chị Thánh đã biết Chúa Giêsu muốn Ngài được yêu mến và trên hết mọi sự Chị đã cố gắng hết sức để dâng hiến Ngài lòng mến đó. Vào dịp Lễ Chúa Ba Ngôi ngày 9 tháng 6 năm 1895 trong khi tham dự Thánh Lễ, Chị đã được ơn hiểu điều đó hơn bao giờ hết, Thiên Chúa chúng ta muốn chúng ta yêu mến Ngài biết bao. Nhưng cùng lúc đó Chị Thánh nhận thức rằng, những trái tim mà Chúa Giêsu muốn ban tặng tình yêu của Ngài lại hướng đến các tạo vật để nài nỉ một tình thương đau khổ trong giây lát, thay vì tìm kiếm niềm vui của “lò” tình yêu vô biên nồng nàn. Tiếp đến Chị để những suy nghĩ của mình hướng đến những ai hiến mình làm nạn nhân của sự công chính của Chúa. Có những tâm hồn như thế trong dòng Carmen Lisieux và Chị không thể không biết điều đó. Hơn nữa, một quyển sách rất được các nữ tu trong tu viện ưa thích có dạy rằng – dù lầm lẫn - một sự dâng hiến như thế là một trong những mục đích của Dòng Carmen. Chị Têrêsa cho rằng sự dâng hiến như thế thì “cao cả và quảng đại”, nhưng Chị cảm thấy không có khuynh hướng dâng hiến như thế. Nó không phù hợp với tinh thần của Chị. Những người hiến mình cho sự công chính của Chúa được đánh động bởi một chấn động mà tội lỗi đã làm tổn thương đến Thiên Chúa và sự trừng phạt mà tội lỗi tác động lên họ. Ý tưởng nầy nhắc nhở họ đền bù để thoả mãn sự công chính của Chúa và cứu vớt những người có tội. Chị Têrêsa, ngược lại, bị cuốn hút chủ yếu do lòng thương xót của Chúa qua những phương thế tuyệt vời mà Thiên Chúa mặc khải cho Chị. Vì, như Chị đã cho chúng ta biết, Chị mất một thời gian dài tự hỏi tại sao các linh hồn không nhận được một số lượng ân sủng như nhau, tại sao Thiên Chúa lại dành ưu tiên cho một số linh hồn, ban các đặc sủng cho những người tội lỗi và ưu ái những người khác từ trong nôi đến khi lìa đời, không để một chướng ngại nào ngăn cản họ đến với Ngài. Chị hỏi tại sao có những vị Thánh cả, những vị Thánh bình thường và tại sao một số linh hồn không có sự hướng dẫn nào khác hơn là luật tự nhiên. Chúa Giêsu cho Chị Thánh biết rằng Ý muốn của Ngài là có nhiều loại Thánh Cả và “các Vị Thánh nhỏ bé”; chính sự đa dạng nầy đã thêm vẻ đẹp thế giới các linh hồn và Ngài thấy hài lòng trong một trật tự như thế; Ngài dành một sự chăm sóc đặc biệt cho mỗi linh hồn và điều chỉnh mọi sự vì lợi ích của mỗi linh hồn. Ngài cho Chị Thánh thấy rõ rằng Lòng Thương Xót của Ngài chiếu sáng trong linh hồn đơn sơ nhất và không có gì ngăn cản được ân sủng của Ngài, cũng như trong các linh hồn thánh thiện nhất; và thật vậy, lòng thương xót nầy tỉ lệ với mức độ khiêm hạ của một linh hồn. Nói cho cùng đó không phải là phẩm chất của tình yêu muốn cúi mình xuống trên sự khốn khổ sao? Bản thân Chị Thánh biết rất rõ ơn canh phòng và ơn nhưng không do lòng thương xót hỗ trợ cho Chị. Tất cả những điều nầy giúp chúng ta hiểu được tại sao vào ngày 9 tháng 6 Chị đã dâng mình như một nạn nhân của lòng thương xót hơn là sự công chính của Thiên Chúa. Ngày hôm ấy Chị Thánh nhận thức đầy đủ hơn Chúa Giêsu muốn được yêu mến biết bao và bao nhiêu người đã khước từ Ngài tình yêu ấy. Ðó là lý do để Chị soạn ra lời nguyện sau đây: “Ôi Lạy Chúa, Ngài giam hãm lòng thương xót của Ngài trong tim con sao? Chỉ sự công chính của Ngài sẽ nhận được của Lễ toàn thiêu sao? Lòng thương xót của Ngài không đáng nhận lãnh Của Lễ đó sao? Nếu công lý của Ngài đòi hỏi phải được thi hành, chẳng lẽ lòng nhân từ của Ngài lại không đòi hỏi nhiều hơn cũng phải được thực thi đối với các linh hồn để tình yêu ấy sưởi ấm họ sao ? Con thấy dường như là nếu Chúa tìm kiếm các linh hồn dâng mình như Của Lễ toàn thiêu cho lòng thương xót của Chúa, Chúa sẽ nhanh chóng thiêu đốt họ; Chúa sẽ vui mừng ban phát nguồn êm ái dịu dàng vô biên trong Chúa”. Và chuyển lời nói thành hành động, Chị Thánh thốt lên : “ Ôi Lạy Chúa Giêsu, xin cho con là hy lễ đó, hãy thiêu đốt hy lễ nhỏ bé của Ngài trong trong lửa mến Thiên Chúa. Hơn nữa Chị Thánh còn nhận thức rằng dâng mình cho lòng thương xót hơn là sự công chính của Thiên Chúa, Chị sẽ có ích hơn cho các linh hồn. Vì yêu mến Chúa bằng chính tình yêu của Thiên Chúa, Chị sẽ có nhiều sức mạnh hơn trong tim của Ngài trong lời cầu nguyện của Chị. Khi các nữ tu rời ca đoàn sau Thánh lễ và tạ ơn, Chị Thánh đến bên Celine, là một nữ tập sinh được vài tháng, mời nữ tu nầy cùng Chị đến thăm Mẹ Agnes, Nữ Tu viện trưởng. Có Celine bên cạnh, Chị Thánh quỳ xuống trước Mẹ Agnes và xin phép cho cả hai được dâng mình làm của lễ toàn thiêu cho lòng thương xót. Mẹ bề trên không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chỉ thấy rằng hành động sốt mến nầy do Thánh Lễ đem lại, đã chấp nhận thỉnh nguyện của 2 người. Sau khi làm đơn dâng hiến, hiện giờ vẫn còn được giữ, 2 ngày sau đó, vào ngày 11.6, cả hai sắp mình trước tượng Ðức Mẹ hay làm phép lạ, người đã phục hồi sức khỏe cho Chị Thánh, người đã đổi mới sự thánh hiến của Chị.
PHÂN TÍCH VIỆC THÁNH HIẾN
Chúng ta hãy phân tích những nét chính. Việc gọi là dâng mình chỉ bao gồm trong 3 đoạn cuối. Những gì trước đó được coi như phần dẫn nhập. Chị Thánh dâng lòng mình cho Chúa Ba Ngôi và thể hiện ước muốn căn bản của mình, tóm tắt cùng lúc những nguyên tắc cơ bản của Con đường nhỏ bé của Chị. Thoạt đầu Chị hồi tưởng lại đâu là mục tiêu chính của cuộc sống của chị: yêu mến Chúa, làm cho người khác yêu mến Chúa, vinh danh Hội Thánh và cứu rỗi các linh hồn. Một lần nữa Chị thể hiện ước muốn nên Thánh, đạt được mức độ vinh quang mà Thiên Chúa đã tiền định cho Chị. Ðể hoàn tất được điều nầy, Chị Thánh cương quyết hoàn tất Thánh Ý Chúa cách trọn hảo, nhưng Chị nhận thức được rằng Chị không thể đạt đến sự trọn hảo đó bằng nổ lực đơn độc của riêng Chị, do đó Chị xin chính Chúa là sự thánh thiện của Chị. Chị dâng lên Ngài công nghiệp vô cùng của Chúa Giêsu, nói cho cùng, đó là sở hữu của Chị. Chị van xin Ngài nhìn Chị bằng đôi mắt (khuôn mặt thánh thiện) của Chúa Giêsu bằng tình cảm của trái tim Ngài bừng lửa mến. Tiếp đến, để đảm bảo cho việc tiếp nhận thỉnh nguyện ưu ái của Chị, Chị van nài Ðức Trinh Nữ Maria trình bày sự dâng mình của Chị cho Chúa Ba Ngôi. Chị Thánh hi vọng, quả thật Chị cảm thấy chắc chắn rằng mọi ước muốn của Chị đều được viên mãn vì chính Chúa đã linh ứng cho những ước muốn đó. Ðiều nầy không có nghĩa là Chị chắc chắn rằng đôi khi Chị không phạm lỗi vì Chị biết rằng Chị yếu đuối nhưng Chị nài xin Chúa thanh tẩy Chị ngay (sau mỗi lần sa ngã) bằng một ánh mắt tình yêu. Chị thưa với Ngài là Chị cảm ơn Ngài biết bao về tất cả những ơn mà Chị đã lãnh nhận và ơn chịu đau khổ. Chị hi vọng rằng ơn chịu đau khổ sẽ làm cho Chị giống Ðấng Cứu Thế hơn trên Thiên Ðàng. Về hạnh phúc Thiên Ðàng và việc chiếm hữu Thiên Chúa, Chị hi vọng chắc chắn rằng Chị sẽ hưởng được một ngày nào đó, dù vậy, Chị không xem đó là phần thưởng cho những việc làm đáng khen của riêng Chị. Chị dâng những công trạng nầy vì lợi ích các linh hồn. Chị muốn mắc nợ hạnh phúc của mình chỉ với tình yêu của Thiên Chúa mà thôi. Sau phần dẫn nhập nầy là việc dâng mình. Ðầu tiên Chị Thánh công bố lý do Chị làm việc nầy : “ Ðể sống trong một hành vi cao cả của lòng mến trọn hảo” hay tương tự như vậy, để sống như một vị Thánh, vì sự thánh thiện không gì khác hơn là thực thi đức bác ái trọn vẹn. Chị dâng mình như là hy lễ cho lòng thương xót để Chúa có thể đổ tràn linh hồn Chị bằng sự âu yếm vô biên của Ngài và Chị có thể yêu Ngài như Ngài yêu chúng ta, có nghĩa là, tình yêu của Ngài là Thánh Thần tình yêu. Tình yêu nầy sẽ thường xuyên nung đốt, thanh tẩy Chị khiến Chị chịu đựng việc tử đạo vì lòng mến. Và khi Chị đạt tới mức trọn hảo mà Chị được mời gọi, tình yêu sẽ xé bức màn che và linh hồn chị sẽ đón nhận ánh sáng ấp ủ đời đời của lòng thương xót. Chị Thánh kết luận rằng Chị muốn đổi mới việc dâng mình nầy vô số lần với mỗi nhịp đập của trái tim. Như vậy nó không phải là hành vi tận hiến chóng qua nhưng cả cuộc đời của Chị phải là một hành động yêu thương trọn hảo. Chị muốn hình thành một khuynh hướng mang tính thói quen, một sự dâng hiến liên lỉ cho Chúa, một sự từ bỏ trọn vẹn cho hoạt động yêu thương của Chúa trong tâm hồn Chị, một tương quan trọn hảo với Thánh ý Chúa. Ðây là công thức đáng ngưỡng mộ mà Chị Thánh cô đọng trong con đường thiêng liêng của Chị và những hiệu quả mà Chị nhắm vào khi dâng mình phút chốc đã rõ rệt. Lòng mến của chị, cho tới lúc bấy giờ dù nồng nàn, gia tăng tuyệt dịu và rõ ràng Thiên Chúa đang đáp trả cho món quà tặng là bản thân Chị.
LÒ YÊU MẾN NỒNG NÀN Năm ngày sau đó, trong khi đi chặng đàng Thánh Giá, bất chợt Chị cảm thấy đau buốt bởi 1 tia lửa đến độ Chị nghĩ rằng mình sẽ chết. Một bàn tay vô hình dường như dìm Chị vào trong một lò lửa và lòng mến của Chị lớn đến độ Chị nghĩ rằng Chị không thể chịu được sự nồng nàn nầy 1 lần nữa mà không kết thúc. Và các con sông, các đại dương ân sủng trong 10 tháng – cho đến ngày 5 tháng 4 năm 1896 tràn ngập tâm hồn Chị. Lòng thương xót đã xuyên thấu, bao phủ, thanh tẩy và đổi mới Chị trong từng giây phút, không để lại nơi Chị dấu vết của tội lỗi. Sau lễ Phục Sinh năm 1896, một lần nữa Chúa muốn Chị Thánh phải chịu những thử thách thiêng liêng nhưng tình yêu vẫn tiếp tục bùng cháy trong linh hồn Chị. Chúng ta biết được điều nầy là do Chị thường xuyên thú nhận với những người xung quanh. Với Mẹ Agnes Chị Thánh nói rằng Chị không thấy rõ lắm điều Chị sẽ có trên Thiên Ðàng hơn là điều Chị được ban cho trên thế gian:”Quá đủ, tôi sẽ thấy Chúa nhân lành, nhưng đối với việc ở với Ngài, tôi đã có đầy đủ”. Một vài ngày sau đó Chị Thánh viết : “Mẹ kính yêu: Chúa Giêsu đã ẩn mình kỹ và thỉnh thoảng nói với con dù “qua những song sắt” vì con cảm thấy rõ rằng con không thể chịu đựng hơn thế nữa. Tim con sẽ vỡ ra vì không chịu nổi hạnh phúc lớn lao như thế”. Ðối với Chị của mình, Chị Marie Thánh Tâm, Chị Thánh nói rằng nếu cuối cùng Chị không đạt được đỉnh điểm cao nhất của lòng mến mà Chị hằng ao ước, Chị sẽ nếm nhiều sự ngọt ngào trong cuộc tử đạo trần thế hơn là cảm nghiệm được những niềm vui của Thiên Ðàng trừ phi Chúa Giêsu xoá nhoà ký ức những hy vọng trần thế của Chị. Ðối với Mẹ Marie de Gonzague, Chị Thánh nhắc lại vào cuối tháng 6 hay đầu tháng 7 năm 1897 rằng tình yêu của Chị là một vực thẳm và Chúa Giêsu không thể lấp đầy một linh hồn nào khác bằng tình yêu lớn hơn tình yêu Ngài đã ban cho Chị. Cuối cùng Chị Thánh tâm sự với Chị Marie Chúa Ba Ngôi :”Ước muốn của tôi vô hạn, cái mà Thiên Chúa tốt lành dành cho tôi trong kho tàng sau khi chết, vinh quang và tình yêu mà tôi thấy trước vượt qua mọi cái có thể chúa nhận được đến độ đôi lúc tôi phải ngưng suy nghĩ vì nó làm tôi ngây ngất. Ðó là tình yêu tồn đọng lại trong những cơn đau đớn khủng khiếp nhất của Chị về thể lý cũng như về tinh thần và cuối cùng Chị sẽ chết yêu thương, được mang đi trong hành động yêu thương. Hành động dâng mình cho lòng thương xót mà Chị Thánh là người đầu tiên thực hiện không có nghĩa là một điều gì đó riêng tư dành cho riêng Chị. Trong một lá thư gửi Chị Marie Thánh Tâm, giờ được tìm thấy trong chương 11, nói về câu chuyện một tâm hồn, Chị xin Chúa chọn cho Ngài “một đạo binh gồm các chiến sĩ nhỏ bé xứng đáng với tình yêu của Ngài”. Ðiều nầy có nghĩa là không chỉ những tâm hồn sốt mến mà là tất cả những ai không có gì hết và nhận thức rõ sự nghèo hèn và khốn khổ của mình có thể dâng mình cho tình yêu Thiên Chúa. Thật vậy, việc dâng mình có mục đích nhất định là chữa trị sự bất toàn. Nó đền bù cho sự nghèo nàn bằng cách thay thế tình yêu của họ bằng chính tình yêu của Thiên Chúa. Chị Thánh nói :” Chính sự yếu đuối của tôi đã cho tôi can đảm dâng mình như là hy lễ của tình yêu Ngài”. Rõ ràng là nếu chúng ta muốn quan tâm đến những hoa trái sẽ được trổ sinh từ việc dâng mình cho lòng thương xót, chúng ta không được bằng lòng với việc thốt nên lời dù điều đó được làm với lòng sốt mến. Chúng ta phải sống dâng hiến. Chính Chị Thánh cảnh báo chúng ta về điều đó như được thấy trong điều mà chị đã nói với một người quá sợ hãi trước sự phán xét của Thiên Chúa: “Tôi thấy dường như là không có sự phán xét dành cho những nạn nhân của tình yêu nhưng Chúa nhân lành sẽ vội bù đắp bằng những niềm vui bất tận, tình yêu của Ngài, Ngài sẽ nhìn thấy nó chiếu sáng trong trái tim họ”. Một nữ tu hỏi Chị Thánh, “để hưởng được đặc ân đó, đọc lại những lời dâng mình của chị có đủ không?” Chị Thánh trả lời :”Không lời nào là không đủ. Ðể là hy lễ thật sự của tình yêu, chúng ta phải dâng hiến trọn vẹn con người chúng ta. Chúng ta phải được thiêu đốt bằng tình yêu đến mức độ chúng ta buông bỏ chính chúng ta trước Tình Yêu đó. Người hiến mình cho lòng thương xót phải cố gắng hết sức để sống trong hành động yêu thương liên lỉ. Người đó phải cố gắng làm đẹp lòng Chúa bằng việc hoàn tất đến mức hoàn hảo những ý Chúa nhỏ nhoi nhất và dâng lên Người những hy sinh mà người đó trải nghiệm. Khi hành động đó được diễn đạt bằng sự thực hành thành tín và quảng đại, việc đạt được sự trọn hảo sẽ dễ dàng và giúp chúng ta đạt được sự trọn hảo chắc chắn hơn và nhanh chóng hơn. Dù vậy, việc nầy đòi hỏi thời gian. Khuyết điểm và sa ngã là không thể tránh bao lâu chúng ta còn sống trên thế gian. Chính Chị Thánh nói rằng tình yêu đó tiếp tục thanh tẩy và đổi mới Chị. Ðiều đáng nhớ là những khuyết điểm của chúng ta không hẳn là dấu chỉ cho thấy chúng ta bế tắc, vì chúng ta có thể ngã khi tiếp tục đi. Nếu sau khi vấp ngã, chúng ta sửa chữa nó bằng sự khiêm tốn, “tình yêu, cái mà chúng ta có thể rút ra lợi ích từ mọi sự, phút chốc thiêu đốt mọi thứ không làm đẹp lòng Chúa. Thậm chí Ngài khiến những khuyết điểm của chúng ta phục vụ sự thăng tiến của chúng ta, và tất cả những gì còn lại sẽ là sự bình an khiêm tốn sâu xa lắng đọng trong tim chúng ta”. SỰ DÂNG HIẾN VÀ ÐAU KHOÅ Việc dâng mình cho lòng thương xót có đưa chúng ta đến đau khổ không? Không, chúng ta không dâng mình cho đau khổ mà cho tình yêu. Mọi sự trong việc dâng mình đều do tình yêu gợi hứng và dẫn đến tình yêu. Chị Thánh Terese, qua việc dâng mình, không có mục tiêu nào khác hơn là kéo về cho mình lòng mến Chúa, đến độ Chị có thể yêu mến Chúa bằng chính tình yêu của Ngài. Các Nữ tu của Chị, Mẹ Agnes, người giải thích trung thực tư tưởng của Chị Thánh, chị Genevieve, người kết hợp với Chị Thánh trong việc dâng mình cũng hiểu điều đó theo ý nghĩa nầy. Hơn nữa, họ khẳng định rằng Chị Therese tin tưởng Chúa đã chấp nhận Chị như một của lễ toàn thiêu, không phải vì việc Chị tử đạo trong lòng nhưng vì Chị cảm thấy trong tâm hồn mình sự tuôn đổ lai láng sự êm đềm vô biên của Chúa. Một lần nữa, hành động dâng mình không có một hàm ý nào nói đến sự đau khổ. Từ “hy lễ toàn thiêu” và “tử đạo” thoạt nhìn dường như ám chỉ điều đó nhưng thực ra muốn nói đến hiệu quả của tình yêu trong một tâm hồn đang bừng cháy và bị tình yêu đó thiêu đốt. Thánh Gioan Thánh Giá nói đến các linh hồn thánh hiến cho tình yêu, diễn tả bằng những từ tương tự trong tác phẩm Thánh Vịnh Thiêng Liêng và Lửa Mến Sống Ðộng của Ngài. Chị Gevevieve kể lại một sự kiện quan trọng mang chủ đề nầy. Khi kinh phụng vụ của chị Thánh được phát hành, bài thứ 9 cho kinh sáng, dưới hình thức rút gọn có viết : “cháy bỏng bởi ước muốn đau khổ, Chị Thánh, 2 năm trước khi chết, đã dâng mình như của lễ toàn thiêu cho lòng thương xót”. Mẹ Agnes sau khi đọc bài này đã thốt lên: “ Nếu tư tưởngcủa Chị Thánh bị bóp méo như thế này ngay khi chúng ta còn sống thì không biết sẽ như thế nào đây sau khi chúng ta đã qua đời.” Do đó, Mẹ Agnes không cảm thấy thoải mái cho đến khi Mẹ đạt được sự sửa lại sai lầm đó trong cuốn Nghi Thức Thánh Hiến của Cộng Ðoàn. Chị đã thành công trong việc sửa sai nầy 4 năm sau đó. Ðoạn văn nêu trên được thay thế bằng cụm từ :”được nung đốt bởi lòng bác ái của Chúa.” Dù vậy, mặt khác thật sự thì Chị Therese đau khổ nhiều. Những ngày cuối cùng của Chị trên dương gian là 1 cuộc tử đạo thật sự. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng Chị “đã xin” chịu đau khổ, Chị muốn chết cái chết của Chúa Giêsu trên Thập Giá; Chị đã dâng mình cho các linh hồn để những ai có đức tin gìn giữ được nó và những người đã mất đức tin có thể tìm lại được nó. Như vậy, để kết luận chúng ta phải nói rằng hành động dâng mình không nhất thiết bao hàm sự đau khổ dù sự đau khổ có thể bao gồm vương miện và sự hoàn hảo. Ðau khổ là quà tặng của Thiên Chúa dành cho những người Ngài yêu mến, là phương tiện Ngài dùng để thánh hoá họ. Nó cũng là mục tiêu mà những người khao khát của những người muốn chứng tỏ lòng mến Chúa của họ. Nó cũng là khát vọng của những ai chiêm ngắm Ðấng chịu nạn và muốn hiệp thông với công trình cứu chuộc của Ngài. Do đó, một linh hồn hiến mình cho tình yêu chịu đựng đau khổ là việc bình thường. Chính Chị Terese nói rằng “khi chúng ta quan tâm đến con đường tình yêu và hiến thân như nạn nhân, chúng ta không đi vào con đường an nghỉ, nhưng ngược lại, chúng ta được mời gọi buông mình trọn vẹn cho niềm vui của Chúa . . . thậm chí đến mức độ chia sẻ chén đắng với Chúa Giêsu. Dù vậy, khi Thiên Chúa, trong sự khôn ngoan và tình yêu của Ngài, dành sự đau khổ cho linh hồn dâng sự đau khổ này cho Ngài, Ngài điều chỉnh sự đau khổ cho phù hợp với sức của người chịu đựng. Ðây là ý nghĩa câu trả lời của Dì Marie Thánh Tâm, là người đã khước từ dâng mình cho lòng thương xót vì sợ rằng không có sức chịu đựng. Chị Thánh nói : “Nếu bạn dâng mình cho sự công chính của Chúa, có thể bạn lưu tâm đến sự sợ hãi nhưng lòng thương xót cảm thông và nâng đỡ sự yếu đuối của bạn . . . do tình yêu nầy chúng ta không mong gì hơn ngoài lòng thương xót.
VIỆC DÂNG MÌNH TRONG HỌC THUYẾT THIÊNG LIÊNG CỦA CHỊ THERESE Hành động dâng mình cho lòng thương xót là yếu tố căn bản trong học thuyết của Thánh Therese Giêsu Hài Ðồng. Ðó là phương thế hay nhất để nhận ra “Con đường nhỏ bé của thời thơ ấu”. Nhận thức được sự nghèo nàn, sự yếu đuối và sự bất toàn của mình, chúng ta thấy rằng “mình không thể yêu mến Chúa như Ngài đáng được yêu mến”. Chúng ta cũng biết rằng trong Chúa chất chứa nguồn êm ái vô biên mà Ngài không thể rót vào những trái tim ngoảnh mặt với Ngài. Chúng ta dâng mình cho Ngài để Ngài có thể lấp đầy chúng ta bằng tình yêu mà những người khác miệt thị. Ý định của chúng ta, trong khi dâng mình, là biến cuộc sống của chính mình thành một hành động của lòng mến trọn hảo lớn lao; chúng ta có thể yêu mến Chúa bằng chính tình yêu của Ngài; chúng ta có thể vươn tới sự thánh thiện làm cho tình yêu nầy được người khác yêu mến. Sự bất toàn của chúng ta không phải là chướng ngại vật cho sự dâng hiến như thế. Thật vậy, vì chúng ta nghèo hèn và khốn khổ mà dâng mình để lòng thương xót có thể bù đắp cho sự nghèo hèn của chúng ta. Tình yêu nầy sẽ thanh tẩy và thiêu đốt sự bất toàn của chúng ta. Chúa Giêsu sẽ mặc cho chúng ta Ðức Công Chính của Ngài, sẽ thiêu đốt chúng ta miễn là chúng ta trung thành. Hành động dâng mình chưa đủ để cảm nếm hiệu quả của nó. Ngược lại, chúng ta phải chứng tỏ ngày càng trung thành và quảng đại hơn với Chúa tương xứng với tình yêu lớn lao hơn Ngài ban tặng cho chúng ta. Do đó, trong khi thường xuyên nhớ đến sự bé nhỏ và yếu đuối của mình, chúng ta chuyên chăm vào việc làm thật tốt những điều nhỏ mọn nhất. Chúng ta không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để hy sinh. Chúng ta sẽ đứng dậy một cách tự tin, khi chúng ta vấp ngã, mọi ước muốn và hoàn toàn buôn gmình theo Ý Chúa. “Chúng ta chỉ được tình yêu thiêu đốt khi hiến mình cho tình yêu” và đáp trả Tình Yêu ấy.
HÀNH ÐỘNG DÂNG MÌNH CHO LÒNG THƯƠNG XÓT ( Một lá thư ngắn) (Hành động nầy không phải từ bút tích của Chị Therese Giêsu Hài Ðồng nhưng chắc chắn thể hiện tư tưởng của Chị.) Ôi lạy Chúa của con, Chúa Ba Ngôi; Chúa Cha, Ngôi Lời và Chúa Thánh Thần, Con yêu mến Chúa ca tụng và tri ân Chúa. Con cảm ơn Chúa vì tất cả những ân sủng mà Chúa đã ban cho con cách đặc biệt. Con cảm ơn Chúa Cha về món quà tặng là Con của Chúa. Con cảm ơn Chúa Con vì Chúa đã trở nên một người như chúng con, hy sinh cho con, đã ban cho con bí tích Thánh Thể để biến đổi con nên giống như Chúa. Con cảm ơn Thánh Thần tình yêu vì Ngài ngự trị trong con cùng với Chúa Cha và Chúa con, cho con được thông phần vào bản tính Thiên Chúa và biến con thành một đứa trẻ của Cha trên trời. Con xin lỗi Chúa về những khuyết điểm và những biếng nhác của con và con xin dâng Chúa để đền bù những công nghiệp và lòng mến của Chúa Giêsu, Ðấng Cứu Ðộ chúng con. Từ bây giờ trở đi con muốn yêu mến Ngài như Ngài đáng được yêu mến. Dù vậy, nghèo hèn và bất lực như con làm sao con có thể thoả đáng một ước muốn như thế? Nhưng Ngài là lòng thương xót quý giá vì chúng con khốn cùng. Vậy con cầu xin Ngài bù đắp cho sự nghèo hèn của con bằng chính tình thương của Ngài. Ðể con có thể yêu mến Ngài bằng hành động lớn lao của tình yêu trọn hảo, con xin dâng mình con như của lễ toàn thiêu cho lòng thương xót của Ngài. Con van xin Ngài đong đầy trong tâm hồn con bằng nguồn êm ái vô biên chất chứa trong Ngài. Xin tình yêu Chúa thanh tẩy con, thiêu đốt liên lỉ mọi bất toàn, mọi khiếm khuyết của con, xin nung nấu và biến đổi con. Khao khát duy nhất của con là yêu mến Ngài và muốn người khác yêu mến Ngài. Ước muốn nồng nàn nhất của con là nên Thánh và đạt tới vinh quang mà Ngài đã dọn sẵn cho con. Nhưng con không cậy dựa vào việc làm của con. Tất cả những gì con có, xin dành cho Ngài. Con muốn chỉ cậy vào công nghiệp của Chúa Giêsu. Con trông đợi mọi sự cách tin tưởng từ lòng thương xót của Ngài. Và con có thể nhận ra rằng một cuộc sống mến yêu như thế, con cương quyết chuyên chăm vào việc hoàn tất Thánh Ý Ngài đến trọn hảo, ngay cả những chi tiết vụn vặt nhất. Con cương quyết không từ bỏ bất kỳ hành vi đạo đức nào hoặc sự hy sinh nào. Con cương quyết quên mình trong mọi sự và như thế, để sống kết hiệp với Chúa Giêsu và hành động nhờ Ngài và như Ngài vì yêu mến Chúa Cha và các linh hồn. Ước gì lòng mến nung đốt và kiện toàn con nhiều hơn nữa và hoàn tất trong con mức độ giống Chúa Giêsu vì Ngài đã tiền định cho con. Và cuối cùng xin cho con chết bằng hành động yêu thương trọn hảo vì Ngài. Lạy Mẹ Maria, Mẹ của Chúa Giêsu và là Mẹ của con, của tất cả mọi người, Nữ Tu Therese trân trọng dâng lên Chúa kinh nguyện nầy, xin giúp con hoàn tất việc dâng mình nầy. Amen.
|
||||||||||