|
THE FAMILY OF SAINT THERESE
|
P.O. BOX 13722 Portland, OR 97213 Tel: 503 821 9848 Vuthanhan@yahoo.com
|
| CONSTITUTION |
|
|
|
SỰ BỎ MÌNH
TÊRÊSA BỎ MÌNH THEO Ý CHÚA
Suốt cuộc đời của Chị Thánh,
Chị luôn để tâm vào lòng quảng đại và lòng trung thành không
chao đảo để hoàn tất những gì làm hài lòng Xuất phát từ lòng mến Thánh Ý Thiên Chúa, Chị Thánh đã cố gắng hết sức để sống đời tu với tất cả sự trọn hảo. Chị cũng biết rằng Thánh Ý Thiên Chúa là chúng ta phải thương yêu nhau, do đó Chị luôn cố gắng hết sức để yêu người thân cận như Chúa Giêsu yêu chúng ta. Chị Thánh có lòng khao khát đau khổ lớn lao vì Chị coi đó như là bằng chứng của tình yêu cao cả nhất, một phương thế cân xứng nhất để nên một với Ðấng Cứu Ðộ và là phương thế tốt nhất để nhận ra Thánh Ý Thiên Chúa để cứu rỗi linh hồn con người.1 Dù vậy, cuối năm 1895, Chị kết luận rằng có một tình yêu mức độ thậm chí còn cao hơn chịu đau khổ. Trong khi hoàn tất những dòng cuối cùng trong bản thảo đầu tiên, Chị nhận ra rằng tất cả những ước muốn của Chị đều được thoả mãn, “không chỉ riêng những ước muốn trọn hảo mà còn những cái mà Chị cho là vô ích dù Chị chưa từng cảm nghiệm nó. Ðiều nầy, Chị nói là một ân huệ của lòng thương xót Chúa dành cho Chị.” Nhưng đến lúc tất cả mọi ước muốn của Chị giản lược thành một ước muốn duy nhất. “Bây giờ” Chị thốt lên “tôi không còn ước muốn nào nữa ngoài việc yêu mến Chúa Giêsu đến cuồng dại. Ðúng vậy, chỉ có tình yêu là cuốn hút được tôi. Tôi không còn khao khát đau khổ hoặc cái chết, dù vậy, tôi yêu mến cả hai. Tôi khao khát chúng một thời gian dài. Tôi đã chịu đựng và tôi sắp chết đi được . . . . . Giờ đây sự từ bỏ là kim chỉ nam duy nhất của tôi. Tôi không còn hăng hái xin bất kỳ điều gì nữa ngoại trừ Thánh Ý Thiên Chúa sẽ hoàn tất cách trọn hảo trong tâm hồn tôi”. Và theo linh ứng của Thánh Gioan Thánh Giá, Chị kết luận rằng: “Mẹ của con ơi, con đường thương yêu ngọt ngào biết bao1. Chắc chắn chúng ta có thể vấp ngã thường xuyên nhưng tình yêu biết cách làm thế nào để rút ra được lợi ích trong mọi sự. Nó nhanh chóng thiêu đốt bất cứ thứ gì không làm hài lòng Chúa Giêsu, để lại một sự bình an khiêm tốn sâu xa nơi đáy lòng chúng ta.”2 Qua những lời nầy Chị Thánh đã làm sáng tỏ rằng sự từ bỏ chính là kim chỉ nam của Chị, Chị không còn ao ước bất cứ thứ gì nữa. Như vậy, sự từ bỏ loại trừ mọi ước muốn chăng? Không hẳn. Khi một việc rõ ràng là phù hợp với Thánh Ý, khao khát nó không có nghĩa là trái ngược với việc bỏ mình đối với Thiên Chúa. Ước muốn trong trường hợp nầy là một với Ý Chúa. Ðiều nầy giải thích lý do tại sao Chị Têrêsa, sau khi tuyên bố Chị không còn ao ước đau khổ và cái chết nữa, nói một vài ngày trước khi về Trời là Chị muốn đau khổ nhiều hơn nữa. Ðó là sụ diễn tả của sự phù hợp hoàn toàn của chị với niềm vui thiêng thánh. Dù vậy, từ giây phút đó, sự bỏ mình là nguyên tắc hành động của Chị Thánh. “Tôi theo con đường mà Chúa Giêsu dành cho tôi,” Chị Thánh viết. “Ngài muốn tôi rèn luyện việc bỏ mình, giống như một trẻ nhỏ không quan tâm đến bất kỳ việc gì người khác có thể làm cho nó.” 4 “ Tôi cố gắng không để vướng víu bất kỳ thứ gì nữa và tôi dành cho Ngài bất cứ điều gì Ngài muốn hoàn tất trong tâm hồn tôi.” 5 Chắc chắn rằng đây là một thiên hướng ưu việt. Dù bất cứ động lực nào hoặc tình yêu nào cho chúng ta cảm hứng để làm việc, thì không có bằng chứng lòng mến nào, niềm tín thác nào vào Chúa lớn lao hơn là bỏ mình trọn vẹn cho Ngài. Không có cách nào để tôn kính Ngài tốt hơn là nhìn nhận vai trò tối cao của sự quan phòng của Ngài chi phối vũ trụ và đời sống mỗi người chúng ta. Việc từ bỏ, mặt khác, đem lại cho chúng ta phương thế tốt hơn nhận ra thân phận của chúng ta và đạt được sự thánh thiện mà chúng ta được mời gọi. Thiên Chúa có những dự án đặc biệt liên quan đến mỗi người và mỗi linh hồn và chỉ mình Ngài mới biết những dự án đó là gì. Khi chúng ta cố gắng hướng dẫn chính mình, chúng ta đã liều lĩnh đặt những chướng ngại vật ngăn trở hoạt động của Thiên Chúa, như là kết quả của việc gây xáo trộn và lệch hướng mà Thiên Chúa đã vạch ra cho chúng ta; trong khi nếu chúng ta để Thiên Chúa điều khiển, chúng ta đi trên con đường an toàn. Chúng ta đi vào con đường dẫn nhanh nhất đến mục tiêu mà Ngài đã định sẵn cho chúng ta. Chị Têrêsa tin rằng không có việc gì xảy ra mà không có Thánh Ý của Thiên Chúa. “Bây giờ tôi hiểu rõ hơn trước đây,” Chị Thánh viết, “những biến cố tầm thường nhất trong cuộc đời chúng ta dưới sự dẫn dắt của Thiên Chúa.”6 “Bàn tay Ðức Kitô dẫn dắt mọi sự. Chúng ta phải thấy chỉ mình Ngài trong mọi sự.” “Tôi yêu mến tất cả những gì Thiên Chúa nhân lành ban cho tôi”8 là câu nói mà Chị Thánh thích nhắc đi nhắc lại. Ðó cũng là lý do tại sao Chị khước từ thể hiện sở thích cá nhân. Chị thích Chúa chọn cho Chị hơn. Trong tầm nhìn của Chị khi nói đến hành động của Chúa Giêsu, Chị tuyên bố: “Tôi hài lòng với điều Ngài làm cho tôi. Có lúc dường như Ngài dẫn tôi đi chệch đường, tôi đáp trả Ngài bằng tất cả lời ngợi khen. Lúc đó Ngài không biết Ngài làm gì cho tôi nữa.”9 Chị Thánh cho rằng sự chấp nhận Thánh Ý Chúa trọn vẹn vô điều kiện là phương thế đích thực luôn giữ linh hồn chúng ta trong an bình:” Lòng tôi ngập tràn Thánh Ý Chúa; vì thế nếu có bất kỳ điều gì khác tuôn đổ vào trong đó, nó không thể vào được. Tôi vẫn ở trong trạng thái an bình và không gì có thể khuấy động được.” Thật vậy, nguời nào ngập tràn ý Chúa trong lòng, sẽ cư ngụ trong bình an và “ngoài Thánh Ý Chúa, chúng ta không làm được gì cho Chúa Giêsu hoặc cho việc cứu rỗi các linh hồn.” Sau cùng, Chị Thánh khẳng định rằng để biết rõ Ý Chúa hơn, Chị thích ngắm nhìn Chúa Giêsu để khám phá ra điều gì đẹp lòng Ngài nhất. Từ bỏ chính mình không có nghĩa là chúng ta trở nên ù lì hoặc thụ động. Việc từ bỏ luôn luôn tiềm tàng nổ lực về phía chúng ta để cộng tác với ân sủng. Nó cần liên hệ với ân sủng. Chị Têrêsa không bao giờ khước từ sự cộng tác đó. Tất cả những gì chúng ta ghi nhận được đều nói lên bằng chứng trọn hảo nhất của sự việc nầy. Vị Thánh của chúng ta không đạt tới sự từ bỏ hoàn toàn một cách nhanh chóng.:”Tôi phải mất một thời gian dài trước khi an định mức độ bỏ mình,” Chị Thánh thú nhận với Mẹ Agnes, “nhưng giờ đây con đã đạt đến mức đó. Thiên Chúa nhân lành đã bế con trong vòng tay của Ngài và đặt con ở đó.”12 Cuối năm 1895 – như chúng tôi đã đề cập đến trước đây – Chị Têrêsa được Thánh Thần soi sáng thấy rõ tính ưu việt của phương thế nầy và nhận ra đó là phương thế đích thực để đạt đến sự trọn hảo của lòng mến. “Chúa Giêsu hài lòng,” Chị Thánh nói với Dì Marie Thánh Tâm, “ cho tôi thấy con đường duy nhất dẫn đến Lò lửa tình yêu. Ðây là sự bỏ mình của một đứa bé đi ngủ mà không hề sợ hãi trong vòng tay của Cha nó.”13 Không gì đã hữu ích hơn cho cuộc sống của Chị Thánh trong thời gian đó khi Chị phải chịu đựng những thử thách khủng khiếp nhất một cách bình an. Thật vậy, Chị đã giữ lại được sự bình an kiên vững xuyên qua thử thách dai dẳng đó. Ðối với người ngỡ ngàng trước cảnh Chị quá ư bình thản trước mức độ đau khổ và tình cảnh tồi tệ nầy, Chị nói : “Lòng tôi đầy ấp ý muốn của Chúa Giêsu. Khi có bất kỳ điều gì được đo åtrên đó, nó không thể xuyên sâu được. Nó chỉ là một lớp bụi bề mặt như dầu nổi lên mặt nước trong. Ồ, nếu tâm hồn tôi không đầy ắp Ý Chúa Giêsu như thế trước đó. Nếu nó bị cuốn theo những ngọn sóng buồn vui thay đổi nhanh mà chúng ta trải nghiệm trên thế gian, tôi sẽ bị một trận lụt phiền sầu cay đắng đè nặng. Nhưng những cảm xúc nhất thời đó chỉ chạm bề mặt của tâm hồn tôi và tôi vẫn ở trong bình an sâu xa không gì khuấy động được.” Khi Dòng Carmel Hanoi xin các nữ tu dòng Carmen Lisieux, Chị Têrêsa chấp nhận đến đó nếu như bệnh tình của Chị không ngăn cản Chị. Chị cảm nhận việc tha hương sẽ như thế nào, dù vậy Chị quyết định ra đi. “Trong một thời gian dài,” Chị Thánh nói, “tôi không còn thuộc về mình nữa. Tôi hiến mình trọn vẹn cho Chúa Giêsu. Với tôi Ngài có thể làm điều gì Ngài hài lòng. Ngài nhắc tôi khao khát một cuộc tha hương trọn vẹn.”14 Chị Thánh xem việc bỏ mình như việc cởi bỏ, một sự tự do làm cho chuyến bay về Trời được dễ dàng. “Mẹ ơi,” Chị nói với Mẹ Marie de Gonzague, “hiện giờ đối với con dường như không còn gì ngăn cản được chuyến bay của con vì con không còn bất kỳ một ước muốn lớn lao nào nữa ngoài việc chết vì yêu . . . Ôi! Ngọt ngào biết bao khi bỏ mình trong vòng tay của Thiên Chúa nhân lành mà không hề sợ hãi hay không có ước muốn nào.”15 Ngay cả ý nghĩ về mối phúc đời đời cũng không làm Chị Thánh miễn cưởng từ bỏ thái độ bỏ mình. Và trong những ngày trước đó Chị sốt sắng khao khát thiên đàng biết bao. “ “Nếu bạn biết,” Chị thú nhận, “bình thản biết bao với ý nghĩ tôi sớm về thiên đàng. Và tôi vô cùng sung sướng nhưng tôi không thể nói được tôi cảm thấy niềm vui hoặc hân hoan.”16 Chị Thánh viết cho chị Leonie, chị của mình là Chị không muốn vào Thiên Ðàng sớm hơn một phút nếu việc ấy là do ý riêng của Chị vì Chị cảm thấy rằng”hạnh phúc duy nhất hệ tại ở việc luôn tìm thấy niềm vui trong bất cứ điều gì Chúa Giêsu ban cho chúng ta.”7 Mẹ Agnes sau khi diễn tả ý nghĩ đó trước những cảm nghĩ trên, Chị Têrêsa thích chết hơn là sống, Chị thốt lên :”Ôi, Mẹ yêu dấu, con xin nhắc lại: “Không, con không thích điều nầy hơn điều kia. Bất kỳ điều gì Chúa muốn và chọn cho con là cái làm con hài lòng nhất . . . Ðiều Ngài làm là con yêu mến”18 Chị Thánh cũng diễn tả ý nghĩ nầy cho Mẹ Gonzague:”Con hoàn toàn mãn nguyện với bệnh tật suốt đời con nếu như Chúa muốn, và thậm chí con muốn sống thật lâu.”19 Dù vậy, một hôm có người nhận định rằng sức khoẻ của Chị Thánh có thể hồi phục, Chị Têrêsa khẳng định rằng nếu điều đó xảy ra, Chị sẽ xem đó như một hy sinh, dĩ nhiên Chị sẽ chấp nhận nó cách trọn vẹn. “Nếu đó là Thánh Ý Chúa,” Chị trả lời, “Tôi sẽ sung sướng nhất để dâng Ngài sự hy sinh đó; nhưng tôi bảo đảm rằng đây không phải là một việc nhỏ, tiến xa như thế để rồi lại trở về từ quãng đường dài như vậy.”20 Người ta có thể phản đối rằng một số những ước muốn của Chị, như không muốn chết vào ban đêm và hy vọng ra đi sớm, rõ ràng làm suy yếu thái độ từ bỏ trọn hảo của Chị. Thật sự, những ao ước đó chỉ là biểu hiện lòng bác ái của Chị đối với các nữ tu. Chị Thánh không muốn họ chịu đựng bệnh tình kéo dài của Chị và Chị sợ rằng họ sẽ bị quấy rầy nếu Chị chết ban đêm. Ðối với Chị, sự từ bỏ đã trọn vẹn.21 Hơn nữa, Chị đã thân thưa những ước muốn nầy với Ðức Mẹ chứ không phải với Chúa. Ðó là thói quen của Chị khi không chắc thỉnh nguyện của Chị có đẹp lòng Chúa hay không. “Hỏi Ðức Mẹ điều gì đó,” Chị Thánh nói, “thì không giống với hỏi Chúa. Ðức Mẹ biết rõ sẽ làm gì với những ao ước nhỏ nhoi này của tôi để Chúa không bị bắt buộc phải nghe tôi nhưng ngược lại Ngài cảm thấy thoải mái để làm mọi sự theo Ý Ngài.”22 Vì đã kiên định vững vàng trong việc khước từ, Chị có được hạnh phúc trọn hảo. “Tôi không thất vọng,” Chị thú nhận, “vì tôi hài lòng với mọi sự mà Thiên Chúa làm.”23 SỐNG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI Ðể người ta có thể rèn luyện tính từ bỏ cách trọn hảo hơn, Chị tha thiết đề nghị người ta nên khép mình trong giây phút hiện tại. Ngày nọ, một chị nhà tập nói với Chị Thánh, “chúng tôi ray rức biết bao khi thấy Chị chịu đựng quá nhiều và nghĩ rằng có lẽ Chị sẽ còn chịu đựng nhiều hơn thế nữa.” “Ồ” Chị Thánh trả lời, “đừng buồn vì tôi. Tôi đã đến đích điểm mà tôi không thể chịu đựng hơn nữa vì mọi đau khổ trở nên ngọt ngào đối với tôi. Hơn nữa, các chị hoàn toàn sai lầm trong việc tưởng tượng những điều đau đớn có thể xảy ra cho tôi trong tương lai vì điều đó có thể cản trở cho công trình sáng tạo của Thiên Chúa. Ðang chạy trong quỹ đạo tình yêu, đừng bao giờ chúng ta bận tâm đến bất kỳ điều gì. Nếu tôi không chấp nhận đau khổ từng giây phút, tôi không thể kiên nhẫn được. Nhưng tôi chỉ thấy giây phút hiện tại, quên đi quá khứ và không bận tâm hình dung tương lai. Khi chúng ta sụt sè và đôi khi thất vọng, đó là vì chúng ta nghĩ đến quá khứ và tương lai.”24 “Nghĩ đến những điều đau đớn có thể xảy ra trong tương lai có nghĩa là chúng ta thiếu tự tin.”25 Hơn nữa, những điều trong tương lai mà chúng ta sợ hãi nhất có thường thật sự xảy ra không? Thiên Chúa chỉ ban ân sủng cho giây phút hiện tại. Do đó, đừng ngạc nhiên nếu chúng ta mất bình an khi chúng ta xa rời hiện tại. Trong tinh thần đó Chị Têrêsa hát lên :”Ngày mai, con không thể cầu nguyện, hãy bao phủ con bằng bóng mát của Ngài hôm nay”26 Không phải vì chúng ta không tuân theo những nguyên tắc khôn ngoan mà chúng ta thường bối rối hay sao? Chúng ta có nhiều ước muốn. Chúng ta thưa Chúa đủ lời nguyện xin mà không xét xem những điều đó có phù hợp với Ý Ngài hay không. Ðôi khi chúng ta muốn hoạch định cuộc sống chúng ta và sắp xếp mọi việc theo cách nhìn riêng của chúng ta. Những lúc khác chúng ta bận tâm về quá khứ hay bồn chồn cho tương lai. Theo gương Chị Têrêsa, chúng ta hãy sống trong hiện tại, chỉ nghĩ đến hôm nay thôi. Chúng ta hãy làm điều chúng ta phải làm mỗi ngày mà Chúa giao phó cho chúng ta, để mọi việc khác trong tay của Ngài. “Ngày nào có cái khổ của ngày đó; ngày mai có cái khổ của ngày mai. Ðó là điều Chúa Giêsu dạy và kim chỉ nam cho chúng ta.”27 Thiên Chúa đã hoạch định tràn đầy lòng thương xót cho chúng ta. Ngài đã định sẵn mọi sự cho lợi ích của chúng ta. Nếu chúng ta thật sự bỏ mình vì Ngài, trung thành hoàn tất Thánh Ý Ngài, bất cứ con đường nào Ngài dẫn chúng ta đi, những biến cố mà chúng ta gặp, chúng ta sẽ bước đi trong an bình và đến chỗ nghỉ ngơi mà Ngài dọn sẵn cho chúng ta.
|
||||||||||